(¯`•¸·´¯) Ran Mori Fan Club (¯`·¸•´¯)
Chào mừng mọi người đã đến với Ran Mori FC. Hãy đăng kí ngay bây giờ để có thể trở thành một thành viên của đại gia đình RFC nhé!
[Long fic]Khi chiếc hộp Pandora hé mở - Page 2 631c6cbbea94f8cd94c7ab5a64fdc235_45812660.mouri
(¯`•¸·´¯) Ran Mori Fan Club (¯`·¸•´¯)
Chào mừng mọi người đã đến với Ran Mori FC. Hãy đăng kí ngay bây giờ để có thể trở thành một thành viên của đại gia đình RFC nhé!
[Long fic]Khi chiếc hộp Pandora hé mở - Page 2 631c6cbbea94f8cd94c7ab5a64fdc235_45812660.mouri
[Long fic]Khi chiếc hộp Pandora hé mở - Page 2 2454906408976a05dfaco

Trang ChínhTrang Chính  Tìm kiếmTìm kiếm  Đăng kýĐăng ký  Đăng NhậpĐăng Nhập  
[Long fic]Khi chiếc hộp Pandora hé mở - Page 2 Mashim10
Đăng ký

Chào mừng đến với diễn đàn
» Nếu đây là lần đầu tiên bạn tham gia diễn đàn, xin mời bạn xem phần hỏi / đáp để biêt cách sử dụng diễn đàn
» Để có thể tham gia thảo luận, bạn phải đăng ký làm thành viên.Bấm vào đây để đăng ký.

Za, hè về rồi, cùng chơi nào mọi người ơi >"<. Hãy vô topic [Hot] 2nd RFC's SUMMER FESTIVAL để bắt đầu một mùa hè thật vui nhé. ^^~

Share|

[Long fic]Khi chiếc hộp Pandora hé mở

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down
Chuyển đến trang : Previous  1, 2
[Long fic]Khi chiếc hộp Pandora hé mở - Page 2 I_icon_minitimeThu Mar 17, 2011 4:08 pm

Dunno :]]
baby_Rosy
Aboutbaby_Rosy Người này hiện đang:
Chức vụ: .:Adminitrators:.

Giới tính : Nữ
Bài gửi Bài gửi : 619
Câu lạc bộ Câu lạc bộ : Karate
Birthday Birthday : 18/05/1998
Tâm trạng Tâm trạng : Dunno :]]

Tài sản
Tài sản:

Tiện ích
[Long fic]Khi chiếc hộp Pandora hé mở - Page 2 Icon4[Long fic]Khi chiếc hộp Pandora hé mở - Page 2 Icon5[Long fic]Khi chiếc hộp Pandora hé mở - Page 2 Icon6[Long fic]Khi chiếc hộp Pandora hé mở - Page 2 Icon7

Cấp bậc.:Adminitrators:.

http://rosyphung18.blogspot.com
Thông Tin Cá Nhân
Giới tính : Nữ
Bài gửi Bài gửi : 619
Câu lạc bộ Câu lạc bộ : Karate
Birthday Birthday : 18/05/1998
Tâm trạng Tâm trạng : Dunno :]]

Bài gửiTiêu đề: [Long fic]Khi chiếc hộp Pandora hé mở

First topic message reminder :

Title: When Pandoras Box Is Opened
Author: mangaluva
Translator: aptx4869 - conankun.forumotion.com
Rate: T
Genre: Mystery/Romance
Disclaimer: nhân vật không thuộc về tớ cũng như dịch giả (nhưng tớ ước gì được như vậy ^^)
Summary: Sau 2 năm dài đằng đẵng dưới thân phận Conan, thời khắc của trận chiến cuối cùng đã đến, và định mệnh sẽ quyết định sự sống còn của Viên Đạn Bạc sau cuộc chiến, nếu như Shinichi có thể tin tưởng vào một đối thủ đã được định sẵn sẽ là đồng minh của cậu...Và chắc chắn là một happy ending cho couple Shin Ran
Một trong những fic nổi tiếng nhất trên FanFiction và BẮT BUỘC PHẢI ĐỌC với tất cả những ai thích DC. Nếu bạn là fan DC thật sự, không thể bỏ qua tác phẩm tuyệt vời này!

Mở đầu


10 năm trước sự kiện Pandora
Đám đông ồ lên thán phục khi hai chú bồ câu trắng muốt cuối cùng lần lượt chui ra khỏi chiếc mũ của ảo thuật gia Kuroba Toichi, duyên dáng bay tít lên tận trên trần nhà xếp thành một hàng ngay ngắn cùng các bạn khác cùng đàn với chúng. Đôi tai vốn thính nhạy của ông bắt được một tiếng huýt sáo lanh lảnh từ phía cánh gà, rồi ông mỉm cười dịu dàng khi đàn bồ câu xinh đẹp của ông lần lượt từng con bay về hướng phát ra tiếng huýt sáo cao chót vót ấy. Kaito – đứa con trai độc nhất của ông cười khúc khích trước cuộc tấn công bất ngờ của lũ chim. Minami – người vợ xinh xắn của ông khẽ mỉm cười rồi nhanh chóng cùng cậu con trai xua lũ bồ câu trắng muốt vào lồng.

Toichi cho phép mình nở một nụ cười mãn nguyện kín đáo. Dường như vợ ông đã lâu lắm mới có vẻ mặt hạnh phúc đến vậy. Nhưng rồi ông sẽ mang đến cho Minami nhiều niềm vui hơn thế. Đúng, chỉ cần sau đêm nay thôi. Đêm nay sẽ là buổi biểu diễn cuối cùng trong cuộc đời nhà ảo thuật Kuroba Toichi trứ danh. Sau đêm nay tất cả sẽ chấm dứt. Ông sẽ được tự do…

‘Ladies and Gentlemen!’ – Toichi bắt đầu hướng về phía đám đông vẫn chưa ngớt những tiếng xì xào thán phục’Bây giờ sẽ là giây phút tất cả quý vị mong chờ.’ Không đợi ông nhắc lại lần thứ hai, những con người dưới kia lại nổ ra một tràng reo vui ầm ĩ mới, không ai có thể thờ ơ trước màn biểu diễn này, nó đã mang lại danh tiếng lừng lẫy cho con người đang đứng trước mặt họ. Tiếng một cô bé con reo lên lanh lảnh ‘Ba ơi, nhất định ba sẽ coi dược màn biểu diễn lần này của chú ấy!’ cô bé tiếp tục kéo tay người cha ‘Tuyệt lắm ba ơi!’

Liếc mắt nhìn về phía cánh gà, Toichi thấy con trai ông đang vẫy tay rối rít về phía tiếng nói lanh lảnh vừa cất lên. Ông lại bất giác mỉm cười một lần nữa. Ông có để ý thấy cha con nhà Nakamori mấy lần trong lúc biểu diễn. Ginzo và ông bao nhiêu năm nay là bạn thân và là … kẻ thù số một nữa, nhưng cho đến lúc này điều đó vẫn là bí ẩn đối với người bạn cảnh sát của ông. Hai cha con họ ở bên nhau thế này thì tốt quá, Toichi tự nhủ, Ginzo bạn ông không phải là một người cha mẫu mực biết chăm lo cho con gái, nhất là trong cái cảnh gà trống nuôi con như hiện nay.
‘Khi tôi vỗ tay‘ Toichi quay trở lại với công việc (vốn là một thứ công việc cần tập trung cao độ)’trong ánh chớp chói lòa, tôi sẽ biến mất, và sẽ chu du qua khoảng không gian và thời gian …’

‘Hai phút đồng hồ nếu nói về thời gian và vài hành lang bí mật nếu nói về không gian’ bên tai Toichi Kuroba văng vẳng lời bình luận của Kudou Yuusaku. Cái đầu của ông chồng kiêm tiểu thuyết gia trinh thám của Yukiko rõ ràng là nhạy bén quá mức cần thiết, đối lập hoàn toàn với một cô học trò Yuki ngọt ngào dễ thương và đôi khi trẻ con của Toichi. ‘Thế mà cô nàng lấy ai không lấy, lại là vợ của cái kẻ làm mình đau đầu nhất mới chết chứ…’

Mà thôi nhắc cái chuyện đó làm gì. Sau hôm nay tất cả mọi chuyện sẽ kết thúc tốt đẹp. Ông sẽ từ bỏ tất cả, và đập tan cái căn phòng bí mật đó, để Kaito không bao giờ biết được chuyện này. Toichi bắt đầu đếm ngược.

5…4…3… ông ngước lên nhìn hàng ghế cao và xa nhất phía dưới khán đài. Trong tíc tắc, ông nhìn thấy HẮN.

2…1 HẮN đang cười. Ông cũng cười, nhưng nụ cười đã đông cứng lại từ khi nào.

0!

Tiếng động khủng khiếp và ánh sáng chói lòa từ quả bom quang trên sàn sân khấu đủ sức đánh thức cả một quận đông đúc của thành phố. Khi khói tạm tan đi, một Toichi đổ gục trong vũng máu nằm KHÔNG ngay ngắn trên sàn, chính xác là dưới lỗ hồng sâu hoắm trên sàn.

Đám đông một lần nữa ồ lên vì kinh ngạc, nhưng lần này không có lấy một tiếng vỗ tay nào.


Hai năm rưỡi trước sự kiện Pandora
Kaito vẫn mở mắt trừng trừng khi bình mình bắt đầu hé – không phải cậu không nhận ra trời đã sáng- từ phía trong căn phòng bí mật của cha cậu. Cậu đang ngồi trầm tư trên ghế, xoay chầm chậm trên tay cái mũ trắng bạc như ánh trăng.
‘Ba ơi, thật sự ba là …’

Kaito nhìn chằm chằm vào bức chân dung trước mặt, nơi mà cha cậu đang mỉm cười thật nhân hậu với cậu với tư cách nhà ảo thuật Toichi Kuroba, cậu tránh nhìn mặt sau của bức tranh nơi nụ cười nửa miệng kiêu hãnh của siêu trộm KID 1412 ngự trị.
‘Ba lại là một tên trộm sao’

Tối hôm qua (bây giờ Kaito có cảm tưởng như đó là cả triệu năm về trước vậy) bác quản gia Jii đã nói cho cậu tất cả mọi chuyện, chính xác là sau khi ông lão bị cậu vạch trần cái tội mạo dạnh siêu đạo chích KID 1412. May thật đấy, Kaito nghĩ bụng, ba mình đã không uổng công dạy dỗ mình về cái khoản giữ bộ mặt lạnh tanh không cảm xúc, vì thế nên mình mới lừa được bác Jii. Thật ra đó là may hay dở, Kaito cũng không biết nữa.

‘Mình cũng bị ba lừa mà’ cậu thầm nghĩ, ‘tất cả đều bị ba mình qua mặt hết.’ ánh nhìn Kaito ánh lên vẻ giận dữ khi bộ y phục trắng bạc của KID đập vào mắt. Cậu không biết phải làm sao để dug hòa hai con người đó đây: một là người cha kính yêu – một nhà ảo thuật tài năng và đạo đức – với một tên tội phạm quốc tế. Mà cậu cũng không chắc mình làm được điều đó không nữa, đối diện với sự thật sao mà trơ trẽn và tàn nhẫn thế: hai con người đó, chính xác, lại là một.

‘Ba chẳng bao giờ nói với con chuyện này, thế mà cuối cùng con cũng biết, bằng cách này hay cách khác’, Kaito thấy mình hình như đang cười, cậu lúc nào cũng sẵn sàng để cười, có lẽ cậu đã tự kỉ ám thị cho mình về bộ mặt cười cợt nhả quá nhiều.

‘Giờ thì con đã biết được chân tướng của sự thật, nhưng sao mà con ghét cái sự thật đó thế. Con không muốn thừa nhận nó, cái sự thật mà chỉ ra ba con là một tên trộm, nhưng nếu con có quên nó đi, thì ngày mai mặt trời vẫn mọc, có khác gì đâu ba. Ba vẫn là một tên trộm, và cái chết của ba vẫn được coi là một tai nạn nghề nghiệp đơn thuần.’

Kaito không biết điều gì làm cho cậu shock hơn: sự thật về ba hay là về cái chết của ba cậu? cậu thấy mình như đang mơ, hay đúng hơn đang quay mòng mòng như trong mơ, cậu gắng thuyết phục mình đây chỉ là một cú lừa ngoạn mục thôi, hay là một ảo ảnh nào đó cũng được … nhưng vô dụng hết. Cuối cùng thì cậu vẫn phải tỉnh táo trơ mắt nhìn thẳng vào cái sự thật tàn nhẫn đó. Ba cậu có ý định để cho cậu biết không? Có thể lắm, ông ấy đã để lại một cuộn băng ghi âm trong căn phòng này cơ mà. Tám năm về trước … hay là mọi chuyện chỉ là tình cờ? hay là ba cậu không tính đến trường hợp Kaito tự mình tìm ra sự thật trong căn phòng này? Lẽ ra Kaito có thể chất vấn bác quản gia 1 lần nữa, nhưng cậu sợ. Sợ bác ấy vì muốn trả thù cho cái chết bí ẩn của chủ mình mà giấu Kaito cái mà cậu thực sự muốn biết – sự thật. Cậu chỉ muốn biết sự thật thôi. Nhưng lúc ba cậu chết đi, cậu chỉ là một cậu bé con. Nếu phải hỏi một ai đó về chân tướng của ba cậu, cậu nhất định phải tìm ra một người lớn và gần gũi với ba cậu. Mà lại phải trừ bác Jii ra. Cậu phải hỏi ai, ai mới được chứ?

Kaito suýt kêu lên vì kinh ngạc. Hắn không thể tin cũng có lúc não mình lại teo đến thế? Ngước nhìn lên trên trần nhà, hắn nở một nụ cười tinh quái: phòng phía trên của căn phòng hắn đang ngồi chính là phòng riêng của ba mẹ hắn. Mẹ hắn sẽ cho hắn biết sự thật. Mau tới đó chứ còn phải hỏi.

Nghĩ là làm liền, Kaito mặc lên người bộ đồ trứ danh của siêu đạo chích KID. Hắn nhẹ nhàng nâng niu từng tí một, sợ làm hỏng bất cứ thứ gì liên quan đến ba hắn. Chỉnh lại cravat, đội cái mũ trắng lịch thiệp lên. Xong. Bây giờ đến công đoạn sắp xếp lại mấy thứ tung tóe trên sàn nhà (hắn trong lúc kinh ngạc bị lọt vào trong căn phòng này đã vô ý đánh đổ vài thứ) rồi bước qua phòng đọc bằng cách xoay bức chân dung của ba hắn. Hắn dừng lại trước gương mặt trong tranh của ba hắn vài giây. Hắn muốn biết sự thật, đương nhiên rồi, nhưng tìm hiểu qua mẹ hắn … bà ấy có biết điều này không? Giả sử không biết … chắc bà sẽ trợn tròn mắt khi thấy siêu đạo chích KID lừng danh trong ngôi nhà của mình. Giả sử biết … chà, cũng chẳng tốt đẹp gì hơn, đối với Kaito mà nói.

Bước vào phòng đọc, đập vào mắt hắn là cảnh bà mẹ, còn khá trẻ và duyên dáng của hắn, nằm ngủ gục trên ghế sofa. Ánh bình minh hắt trên gương mặt và thân hình mảnh dẻ. Hắn nhìn mẹ hắn chằm chằm một lúc, không biết nên bắt đầu câu chuyện thế nào. Rồi hắn thấy mình tư trả lời ‘Mẹ ơi, mẹ biết đúng không?’ buông người xuống cái ghế bành gần đó, mắt hắn không rời gương mặt bà mẹ. ‘Mẹ biết sự thật về ‘tai nạn’ chết người của ba, mẹ sợ điều tương tự sẽ xảy ra với con, đúng không? Nghĩa là con đây cũng sẽ bị …’

Minami Kuroba dần mở mắt, chớp chớp vài cái cho quen với ánh nắng buổi sớm chiếu vào phòng. Đôi mắt mệt mỏi và chịu đưng, rồi nhanh chóng mở to hết cỡ khi bà nhìn thấy người ngồi trước mặt mình.

‘Kaito!’ bà gần như hét lên, vội ngồi thẳng dậy. Bà nói rất nhanh gần như không ngắt quãng chút nào ‘cám ơn trời Phật, con vẫn bình an. Con biết không Aoko đã đến đây tìm con mẹ không thấy con đâu cả mẹ tìm mãi rồi con bé đi về rồi mẹ nghe thấy tiếng động lạ bên trên căn phòng này …’ đến đây thì Minami ngập ngừng thấy rõ, giọng bà nghẹn ngào ‘nên mẹ nghĩ con đã lọt vào phòng bí mật cuả ba con, và biết được sự thật …’ rồi chuyển sang run rẩy ‘mẹ cứ nghĩ là …’

‘Là con cũng bị giết luôn đúng không?’ Kaito nói bằn một giọng rất nhỏ nhẹ và dịu dàng, trong lúc quàng tay ôm lấy mẹ hắn – nói gì nói hắn được thừa hưởng cái gen lịch thiệp với phụ nữ từ ba hắn là cái chắc.

‘Mẹ xin lỗi con Kaito.’ Mẹ hắn bắt đầu sụt sịt ‘Mẹ xin lỗi vì đã nói dối con. Ba con không muốn con biết chuyện này. Dù vậy ông ấy vẫn lo có ngày con sẽ tự tìm ra. Mẹ chỉ không muốn con gặp chuyện không hay thôi…. ’

‘Không sao đâu mẹ’ Kaito trấn an mẹ hắn ‘Bác Jii nói với con là ba bị giết, nhưng bác ấy không biết là kẻ nào đã ra tay. Con hiểu là mẹ lo cho sự an toàn của con. Con không giận mẹ đâu. Con ở đây là để .. ờ … chỉ là, con phải biết chuyện là như thế nào.’ Kaito nắm lấy vai bà mẹ và nhìn thẳng vào mắt bà, gương mặt tỉnh khô của hắn không lay động dù chỉ là một múi cơ.

Hắn cất tiếng ‘Tại sao? Tại sao ba con lại là một kẻ trộm chuyên nghiệp? Ông ấy bắt đầu từ bao giờ? Ngay từ đầu mẹ đã biết đúng không?’

‘Phải,’ bà Minami thừa nhận ‘Ba nói điều đó với mẹ từ lúc ba mẹ quen nhau. Nghĩ lại lúc đó, ba con rất sợ là mẹ sẽ bỏ ông ấy rồi đi tố cáo với cảnh sát. Đúng ra mẹ hoàn toàn có thể làm thế .. nhưng mẹ tin ba con, mẹ tin rồi ông ấy sẽ tìm cách chấm dứt chuyện đó, và chúng ta lại có 1 cuộc đời bình thường. Nên mẹ mới .. kiên nhẫn chờ đợi cho tới lúc ba con hoàn thành việc riêng của ông ấy. Mẹ làm sao có thể oán trách ba con khi mà ông ấy đã kể tất cả câu chuyện đáng sợ đó cho mẹ…’
‘Câu chuyện đó là gì vậy mẹ?’ giọng sắc lạnh của Kaito.

Bà Minami cắn môi, ánh mắt xa xăm về phía ánh dương mới hé
‘Một tổ chức tội phạm đáng sợ. Mẹ không biết gì nhiều về chúng. Ba con cũng không tiết lộ gì nhiều cho mẹ. Nhưng 18 năm về trước ….’


Hai năm trước sự kiện Pandora
Hắn khéo léo luồn lách qua một đám đông người náo nhiệt, rồi nhanh như cắt rẽ vào một hẻm nhỏ. Nép người gần như bẹp dí vào bức tường, hắn thận trọng ló đầu ra. Giật nảy mình khi hắn nhận ra lão hói được biết đến như giám đốc của công viên giải trí Tropical Land này, cùng với lão ta là 2 gã đàn ông mặc đồ đen khả nghi mà hắn quyết tâm theo dõi cho bằng được từ lúc ngồi trên tàu lượn siêu tốc. Bingo! Trúng rồi, hắn như mở cờ trong bụng.

‘Đây!’ lão giám đốc kêu to ‘Tất cả tiền đều ở đây’ ‘đây của lão chính là cái cặp số ngồn ngộn những cục tiền bạc thếch.

‘Woa!’ Shinichi cố nén một tiếng kêu kinh ngạc khi thấy đống tiền đó ‘Mình cá đám tiền này ít nhất là từ 100 triệu yên trở lên!’

Hắn rút lẹ làng trong túi áo ra một cái camera, bắt đầu cái công việc mà người ta gọi trìu mến là chụp lén. Chứ sao nữa, hắn theo chân 2 tên áo đen đến đây đâu phải để há mồm trợn mắt thán phục tiền của chúng. ‘Một vụ buôn bán vũ khí bất hợp pháp!’ hắn nghĩ bụng. Trong thẻ nhớ có vài tấm hình của hắn và Ran trong công viên giải trí, chỗ trống còn lại chắc cũng đủ để chụp cảnh trao đổi tiền này.
‘Im mồm! So với Tổ chức thì chỗ này chẳng là cái thá gì cả, lão định khoe khoang với ai thế lão già?’ tiếng quát cuả 1 trong 2 tên áo đen làm Shinichi giật mình. Shinichi vừa thấy gã lôi trong cặp số ra một khẩu súng ngắn đen ngòm. Thám tử trugn học bấm máy ảnh của hắn tanh tách, trogn bụng thầm cảm ơn trí tuệ của hắn đã nhắc hắn tắt flash. Ơ mà hình như đám cỏ đằng sau đang kêu sột soạt?
‘Chụp thế này là đủ rồi.’ Shinichi gật gù, trước khi hắn kịp nhận ra hình như có cái bóng cực kì cao to đứng ngay sau lưng hắn.

‘Mày nói đúng đấy thằng nhóc!’ một giây sau, Shinichi thấy toàn thân tê liệt và đầu đau như búa bổ, cả thân mình thì nằm vật ra bãi cỏ. Cái bóng cao to kia quẳng cây gậy dính máu qua một bên, chẳng buồn phủi tay.

‘Kết thúc công việc của thám tử ở đây thôi thằng nhãi’ hắn lơ mơ nghe gã áo đen gằn giọng. Hắn thấy nửa sọ của mình tê liệt, mà trên mặt hắn thì có chất lỏng gì ấm ấm cứ chảy tong tong mãi. Cái óc thám tử của hắn cựa quậy đòi hoạt động, và bắt tai hắn nghe được những câu nói mơ hồ đứt quãng của 2 gã tội phạm:
‘…loại thuốc độc tổ chức đang nghiên cứu…’

Hắn thấy mình bị một bàn tay cứng như thép nguội dựng ngồi dậy, rồi một bàn tay khác nhét một thứ gì vào miệng hắn. Lại là những âm thanh rời rạc đó.
‘… biến mất không còn dấu tích …’

Hắn muốn giãy giụa, muốn phản kháng, muốn nhả cái thứ chết tiệt đó ra, nhưng không thể. Hắn thậm chí còn không thể nuốt cái thứ đó vào bụng, nhưng gã đổ nước vào miệng hắn mất rồi. Có cái gì đó đang tan ra… có cái gì giống như lửa đang bùng lên trong cơ thể hắn. Vẫn là tiếng tên tội phạm.

‘…vẫn đang trong giai đoạn thử nghiệm … chưa từng thử trên con người …’
Hắn ngã vật ra trên đám cỏ dại sau khi bàn tay thép thôi nắm tóc hắn. Cái ngọn lửa kia giờ đã lan ra khắp người hắn, nó như đang đốt hắn thành từng mẩu vụn đen đen. Hắn cố tỉnh táo, cố ngước lên nhìn theo tiếng bước chân xa dần của 2 gã ác ôn một cách tuyệt vọng. Trước lúc chìm vào bóng đêm mơ hồ của cái mà người ta gọi là hôn mê bất tỉnh, hắn thề hắn chụp được vào trong trí nhớ cái gương mặt chết chóc của một tên trong số bọn chúng, gương mặt của một kẻ sát nhân máu lạnh. ‘Vĩnh biệt thám tử lừng danh nhé.’

‘Lẽ ra mình nên nghe lời Ran … Ran ơi…’
Và lần này hắn bất tỉnh nhân sự 100%.


Sáu tháng trước sự kiện Pandora
‘Vụ Iron Tanuki không được đăng trên báo à? Ngạc nhiên chưa?’ Kaito lẩm bẩm, uể oải liếc nhanh qua tờ báo – đọc báo hàng ngày vốn là thói quen của hắn. Luồng suy nghĩ của hắn bị cắt cái rụp không thương tiếc khi cô bạn Aoko với tay đập vào đầu hắn cái bốp. Lí lẽ của cô nàng đây ‘Sensei tới rồi kìa Kaito, thật là… lẹ lên đi’ vừa nói cô vừa đứng thẳng dậy, còn phải hỏi, chào sensei chứ gì nữa.

‘Cậu có cách chào hỏi buổi sáng thân thiện thật đấy Aoko ạ’ Kaito xác nhận trước khi cúi rạp người chào thầy giáo cho giống học sinh một chút. Giọng sensei của hắn oang oang.

‘Hôm nay lớp ta đón chào một học sinh mới, à không, nói chính xác là chào mừng sự trở lại của cậu ấy sau thời gian dài du học ở nước ngoài…’

‘Ôi không’ Kaito khẽ rên bên trong lớp vỏ bọc tỉnh khô của hắn ‘Ông trời ơi người đừng nói với con đó là …’

‘Chào mừng cậu quay trở lại, Hakuba Saguru’ tiếng hoan hỉ của sensei hắn, hướng về phía cửa nơi một cậu học sinh có mái tóc vàng và gương mặt đẹp trai sáng sủa đang lịch sự rạp người cúi chào cả lớp.

‘..chính hắn!’

‘Khóa học ở Anh kết thúc nhanh hơn tớ tưởng’ Hakuba lên tiếng ‘Nên tớ nghĩ đã đến lúc quay về Nhật học lại trung học. Dù gì tớ cũng đã tốt nghiệp rồi, nên ở đây tớ có thể tập trung theo đuổi công việc yêu thích của một thám tử là truy đuổi tội phạm. Đặc biệt là kẻ thù không đội trời chug và là cố nhân của tớ …’ giọng cậu trai quốc tịch Anh hình như dài ra ở câu cuối trong lúc đôi mắt chiếu tướng lên Kuroba Kaito.

‘… Kaito KID’ Hakuba cuối cùng cũng chấm dứt bài phát biểu của mình.

To be continued....

Tài sản cá nhân
Xem tài sản của baby_Rosy
Tài sản
Tài sản:
Chữ ký của baby_Rosy


B-set by Aries
[Long fic]Khi chiếc hộp Pandora hé mở - Page 2 BkRxM

[Long fic]Khi chiếc hộp Pandora hé mở - Page 2 I_icon_minitimeSun Mar 20, 2011 10:58 am

_NhoxWen_
About_NhoxWen_ Người này hiện đang:
Chức vụ: .:Member cấp 3:.

Giới tính : Nữ
Bài gửi Bài gửi : 211
Câu lạc bộ Câu lạc bộ : B-people
Birthday Birthday : 17/01/1996

Tiện ích
[Long fic]Khi chiếc hộp Pandora hé mở - Page 2 Icon4[Long fic]Khi chiếc hộp Pandora hé mở - Page 2 Icon5[Long fic]Khi chiếc hộp Pandora hé mở - Page 2 Icon6[Long fic]Khi chiếc hộp Pandora hé mở - Page 2 Icon7

Cấp bậc.:Member cấp 3:.

http://conan.forum-viet.net
Thông Tin Cá Nhân
Giới tính : Nữ
Bài gửi Bài gửi : 211
Câu lạc bộ Câu lạc bộ : B-people
Birthday Birthday : 17/01/1996

Bài gửiTiêu đề: Re: [Long fic]Khi chiếc hộp Pandora hé mở

Temmmmm, x2 :onion138:
2 Chap này rất hay, thích nhất chap đầu là ShinxRan. Chap sau thì tội nghiệp anh Kaitou thật, tai nạn rồi băng bó tùm lum :onion261: Mà hình như là người đâm xe là Gin đúng ko, còn 1 xe nữa thì Wen......hok bik :onion:
Vote cho Bống
P/S: Tem của ta, xé + đốt + bỏ vào hũ => chôn
PP/S: Chap bỏ vào spoiler khó đọc wá :onion9: toàn phải tô đen để đọc :leaf8:

Tài sản cá nhân
Xem tài sản của _NhoxWen_
Chữ ký của _NhoxWen_

[Long fic]Khi chiếc hộp Pandora hé mở - Page 2 I_icon_minitimeSun Mar 20, 2011 5:07 pm

Dunno :]]
baby_Rosy
Aboutbaby_Rosy Người này hiện đang:
Chức vụ: .:Adminitrators:.

Giới tính : Nữ
Bài gửi Bài gửi : 619
Câu lạc bộ Câu lạc bộ : Karate
Birthday Birthday : 18/05/1998
Tâm trạng Tâm trạng : Dunno :]]

Tài sản
Tài sản:

Tiện ích
[Long fic]Khi chiếc hộp Pandora hé mở - Page 2 Icon4[Long fic]Khi chiếc hộp Pandora hé mở - Page 2 Icon5[Long fic]Khi chiếc hộp Pandora hé mở - Page 2 Icon6[Long fic]Khi chiếc hộp Pandora hé mở - Page 2 Icon7

Cấp bậc.:Adminitrators:.

http://rosyphung18.blogspot.com
Thông Tin Cá Nhân
Giới tính : Nữ
Bài gửi Bài gửi : 619
Câu lạc bộ Câu lạc bộ : Karate
Birthday Birthday : 18/05/1998
Tâm trạng Tâm trạng : Dunno :]]

Bài gửiTiêu đề: Re: [Long fic]Khi chiếc hộp Pandora hé mở

Uhm, thanks Wen, phải nhét vô spoiler là vì bài quá dài, post tràn lan ra thì sẽ bị coi là câu bài nên.... :onion33: :onion33:
Thế đấy!
Thôi không nói dông dài nữa, post tiếp luôn

Chương 22:Bão tố




Spoiler:
 



Chương 23:Động não và phát giác


Spoiler:
 


OK, xong nhiệm vụ.Mấy chương này gay cấn quá ha, nếu tối nay mà rảnh [và đã có người xé tem bài viết] thì Bống sẽ up tiếp để các bạn không phải đợi lâu :onion29: :onion29:

p/s: 2 chương+2 tem nóng hổi đang chờ đợi mọi người ^^

pp/s:Vote + cho tất cả pà con nhé ^^ Iu nhắm :onion15: :onion66: :onion29:

Tài sản cá nhân
Xem tài sản của baby_Rosy
Tài sản
Tài sản:
Chữ ký của baby_Rosy


B-set by Aries
[Long fic]Khi chiếc hộp Pandora hé mở - Page 2 BkRxM

[Long fic]Khi chiếc hộp Pandora hé mở - Page 2 I_icon_minitimeThu Mar 24, 2011 8:54 am

Dunno :]]
baby_Rosy
Aboutbaby_Rosy Người này hiện đang:
Chức vụ: .:Adminitrators:.

Giới tính : Nữ
Bài gửi Bài gửi : 619
Câu lạc bộ Câu lạc bộ : Karate
Birthday Birthday : 18/05/1998
Tâm trạng Tâm trạng : Dunno :]]

Tài sản
Tài sản:

Tiện ích
[Long fic]Khi chiếc hộp Pandora hé mở - Page 2 Icon4[Long fic]Khi chiếc hộp Pandora hé mở - Page 2 Icon5[Long fic]Khi chiếc hộp Pandora hé mở - Page 2 Icon6[Long fic]Khi chiếc hộp Pandora hé mở - Page 2 Icon7

Cấp bậc.:Adminitrators:.

http://rosyphung18.blogspot.com
Thông Tin Cá Nhân
Giới tính : Nữ
Bài gửi Bài gửi : 619
Câu lạc bộ Câu lạc bộ : Karate
Birthday Birthday : 18/05/1998
Tâm trạng Tâm trạng : Dunno :]]

Bài gửiTiêu đề: Re: [Long fic]Khi chiếc hộp Pandora hé mở

mãi chẳng thấy ai ủng hộ gì cả, đành lụi cụi post chap tiếp theo

Chương 24:Chạm trán lần 2




Spoiler:
 


Chương 25:Trở về chốn cũ



Spoiler:
 


Oài, mấy chap này hơi chán, toàn nói về Kaitou phải ở trong viện thôi, khổ thân mẹ Kaitou quá :onion16: :onion27: Mấy chap sau sẽ là những vụ bắt cóc nghẹt thở,hay tuyệt, bà con chú ý đón xem nha ^^

p/s:2 cái tem từ hôm nọ, 2 cái tem hôm nay, 4 cái nóng hôi hổi mà ko ai giựt, chậc :onion27:


Tài sản cá nhân
Xem tài sản của baby_Rosy
Tài sản
Tài sản:
Chữ ký của baby_Rosy


B-set by Aries
[Long fic]Khi chiếc hộp Pandora hé mở - Page 2 BkRxM

[Long fic]Khi chiếc hộp Pandora hé mở - Page 2 I_icon_minitimeThu Mar 24, 2011 6:55 pm

_NhoxWen_
About_NhoxWen_ Người này hiện đang:
Chức vụ: .:Member cấp 3:.

Giới tính : Nữ
Bài gửi Bài gửi : 211
Câu lạc bộ Câu lạc bộ : B-people
Birthday Birthday : 17/01/1996

Tiện ích
[Long fic]Khi chiếc hộp Pandora hé mở - Page 2 Icon4[Long fic]Khi chiếc hộp Pandora hé mở - Page 2 Icon5[Long fic]Khi chiếc hộp Pandora hé mở - Page 2 Icon6[Long fic]Khi chiếc hộp Pandora hé mở - Page 2 Icon7

Cấp bậc.:Member cấp 3:.

http://conan.forum-viet.net
Thông Tin Cá Nhân
Giới tính : Nữ
Bài gửi Bài gửi : 211
Câu lạc bộ Câu lạc bộ : B-people
Birthday Birthday : 17/01/1996

Bài gửiTiêu đề: Re: [Long fic]Khi chiếc hộp Pandora hé mở

He he he, hôm nay ta giựt được 4 cái tem quý :onion138:
Thật, 2 chapter này chán quá, toàn nói về Kaitou, ko có hành động gì cả :onion48:
Thôi, vote cho Bống nhá, có công post ^^
p/s: Tem của ta, lấy, bỏ vào bộ sưu tập tem của ta, niêm phong lại, ko cho ai lấy :leaf5:

Tài sản cá nhân
Xem tài sản của _NhoxWen_
Chữ ký của _NhoxWen_

[Long fic]Khi chiếc hộp Pandora hé mở - Page 2 I_icon_minitimeFri Mar 25, 2011 11:56 am

Dunno :]]
baby_Rosy
Aboutbaby_Rosy Người này hiện đang:
Chức vụ: .:Adminitrators:.

Giới tính : Nữ
Bài gửi Bài gửi : 619
Câu lạc bộ Câu lạc bộ : Karate
Birthday Birthday : 18/05/1998
Tâm trạng Tâm trạng : Dunno :]]

Tài sản
Tài sản:

Tiện ích
[Long fic]Khi chiếc hộp Pandora hé mở - Page 2 Icon4[Long fic]Khi chiếc hộp Pandora hé mở - Page 2 Icon5[Long fic]Khi chiếc hộp Pandora hé mở - Page 2 Icon6[Long fic]Khi chiếc hộp Pandora hé mở - Page 2 Icon7

Cấp bậc.:Adminitrators:.

http://rosyphung18.blogspot.com
Thông Tin Cá Nhân
Giới tính : Nữ
Bài gửi Bài gửi : 619
Câu lạc bộ Câu lạc bộ : Karate
Birthday Birthday : 18/05/1998
Tâm trạng Tâm trạng : Dunno :]]

Bài gửiTiêu đề: Re: [Long fic]Khi chiếc hộp Pandora hé mở

ừm, nếu mọi người thấy mấy chap kia nhàm quá thì Bống sẽ đẩy nhay tiến độ lên, post luôn các chap...gay cấn hơn.Vậy nên Bống sẽ bắt đầu post tiếp từ chap 39 nhé ^^

Tóm tắt các chap kia:Kaito ra khỏi bệnh viện, cậu quyết tâm ở ẩn một thời gian.Rồi thật kinh khủng, nhóc Conan bị bắt cóc, và..............


Chương 39:Cậu bé đáng thương


Spoiler:
 


Chương 40: Mất trí nhớ


Spoiler:
 

Xong rồi nhé, thống nhất thế nhé, nếu chương nào nhạt quá và/hoặc không quan trọng lắm thì Bống sẽ lược bỏ bớt, nhưgn nếu như bạn nào mà muốn đọc lại những chương ấy thì tớ sẽ post lại, ok?

p/s: 2 tem cho bạn nào nhanh chân nhất :onion29: :onion29: :onion29:

Tài sản cá nhân
Xem tài sản của baby_Rosy
Tài sản
Tài sản:
Chữ ký của baby_Rosy


B-set by Aries
[Long fic]Khi chiếc hộp Pandora hé mở - Page 2 BkRxM

[Long fic]Khi chiếc hộp Pandora hé mở - Page 2 I_icon_minitimeSat Mar 26, 2011 5:15 pm

Dunno :]]
baby_Rosy
Aboutbaby_Rosy Người này hiện đang:
Chức vụ: .:Adminitrators:.

Giới tính : Nữ
Bài gửi Bài gửi : 619
Câu lạc bộ Câu lạc bộ : Karate
Birthday Birthday : 18/05/1998
Tâm trạng Tâm trạng : Dunno :]]

Tài sản
Tài sản:

Tiện ích
[Long fic]Khi chiếc hộp Pandora hé mở - Page 2 Icon4[Long fic]Khi chiếc hộp Pandora hé mở - Page 2 Icon5[Long fic]Khi chiếc hộp Pandora hé mở - Page 2 Icon6[Long fic]Khi chiếc hộp Pandora hé mở - Page 2 Icon7

Cấp bậc.:Adminitrators:.

http://rosyphung18.blogspot.com
Thông Tin Cá Nhân
Giới tính : Nữ
Bài gửi Bài gửi : 619
Câu lạc bộ Câu lạc bộ : Karate
Birthday Birthday : 18/05/1998
Tâm trạng Tâm trạng : Dunno :]]

Bài gửiTiêu đề: Re: [Long fic]Khi chiếc hộp Pandora hé mở

Chương 41: Gợi nhớ


Spoiler:
 





Chương 42:Gợi nhớ (cont)




Spoiler:
 




Tài sản cá nhân
Xem tài sản của baby_Rosy
Tài sản
Tài sản:
Chữ ký của baby_Rosy


B-set by Aries
[Long fic]Khi chiếc hộp Pandora hé mở - Page 2 BkRxM

[Long fic]Khi chiếc hộp Pandora hé mở - Page 2 I_icon_minitimeMon Mar 28, 2011 9:02 pm

Vui vẻ yêu đời xời ơi yêu quá xá!!!:x
Hamano_Michiyo
AboutHamano_Michiyo Người này hiện đang:
Chức vụ: .:Founder:.

Giới tính : Nữ
Bài gửi Bài gửi : 1745
Câu lạc bộ Câu lạc bộ : B-people
Birthday Birthday : 26/10/1994
Tâm trạng Tâm trạng : Vui vẻ yêu đời xời ơi yêu quá xá!!!:x

Tài sản
Tài sản:

Tiện ích
[Long fic]Khi chiếc hộp Pandora hé mở - Page 2 Icon4[Long fic]Khi chiếc hộp Pandora hé mở - Page 2 Icon5[Long fic]Khi chiếc hộp Pandora hé mở - Page 2 Icon6[Long fic]Khi chiếc hộp Pandora hé mở - Page 2 Icon7

Cấp bậc.:Founder:.

http://dieptuvi.wordpress.com
Thông Tin Cá Nhân
Giới tính : Nữ
Bài gửi Bài gửi : 1745
Câu lạc bộ Câu lạc bộ : B-people
Birthday Birthday : 26/10/1994
Tâm trạng Tâm trạng : Vui vẻ yêu đời xời ơi yêu quá xá!!!:x

Bài gửiTiêu đề: Re: [Long fic]Khi chiếc hộp Pandora hé mở

Chời đất, post sai box=.=
Move về box fanfic sưu tầm^^
Mà truyện này dìa dữ ha, khẹc, phục thật :leaf4:

Tài sản cá nhân
Xem tài sản của Hamano_Michiyo
Tài sản
Tài sản:
Chữ ký của Hamano_Michiyo


Mọi người ghé thăm blog của Momo naz:http://dieptuvi.wordpress.com/


[Long fic]Khi chiếc hộp Pandora hé mở - Page 2 I_icon_minitimeTue Mar 29, 2011 10:10 pm

Dunno :]]
baby_Rosy
Aboutbaby_Rosy Người này hiện đang:
Chức vụ: .:Adminitrators:.

Giới tính : Nữ
Bài gửi Bài gửi : 619
Câu lạc bộ Câu lạc bộ : Karate
Birthday Birthday : 18/05/1998
Tâm trạng Tâm trạng : Dunno :]]

Tài sản
Tài sản:

Tiện ích
[Long fic]Khi chiếc hộp Pandora hé mở - Page 2 Icon4[Long fic]Khi chiếc hộp Pandora hé mở - Page 2 Icon5[Long fic]Khi chiếc hộp Pandora hé mở - Page 2 Icon6[Long fic]Khi chiếc hộp Pandora hé mở - Page 2 Icon7

Cấp bậc.:Adminitrators:.

http://rosyphung18.blogspot.com
Thông Tin Cá Nhân
Giới tính : Nữ
Bài gửi Bài gửi : 619
Câu lạc bộ Câu lạc bộ : Karate
Birthday Birthday : 18/05/1998
Tâm trạng Tâm trạng : Dunno :]]

Bài gửiTiêu đề: Re: [Long fic]Khi chiếc hộp Pandora hé mở

Hí hí, thanks chị đã ủng hộ em ^^
Fic này còn dài lắm, đến bây giờ em post còn chưa đc 1 nửa :onion16:
Thôi ko nói dông dài nữa, bắt đầu thôi nào:

Chương 43: Lạ lẫm


(Note: nửa đầu chapter này được kể dưới góc nhìn của Saguru Hakuba)




“Tiệm café hôm nay ăn khách nhờ Conan-kun,” Saguru cười thầm. Hắn để ý thấy Akako đã tới đây từ đời nào, hèn chi từ sáng đã vắng mặt ở lớp, cô nàng đang ngồi trầm ngâm cạnh cửa sổ và chau mày dữ dội. Ông thám tử Mori ngồi ở một cái bàn khá rộng bên cạnh một ông cụ lớn tuổi cùng 4 đứa nhóc tiểu học, có lẽ đều là bạn của nhóc Conan. Gần đó còn có 4 sĩ quan cảnh sát, người đàn ông lớn tuổi và bệ vệ nhất đang bàn tán chuyện gì đó với ông Mori, còn lại là 2 anh và một cô cảnh sát trẻ, một tay cô này đan vào tay của một anh trong số đó. Một cô nàng tóc sáng màu đang nói liến thoắng qua điện thoại, có lẽ là với bạn trai, dựa theo cách xưng hô. Một bà to béo đứng tuổi có mái tóc đen và đeo kiếng đang sụt sịt thấm nước mắt bằng khăn mù soa cạnh cái bàn gần cửa sổ nhất và mắt không ngừng liếc ra ngoài phố. Một quý cô khác với mái tóc vàng óng và đeo kiếng đang cố an ủi bà này bằng tiếng Anh, một anh bác sĩ trẻ tuổi (cũng đeo kính nốt) và có vẻ như ở đó để chuẩn bị khám sơ cho Conan.


Hắn ngồi xuống đối diện với Akako, cô nàng hiện đang chiếu ánh nhìn dò xét về phía người phụ nữ tóc đen kia.




“Nhóc Conan nổi tiếng thật ấy chứ,” hắn bình luận và nhìn quanh, vẫy tay chào ông Mori. Một người nữ hầu bàn lo lắng bước tới chỗ hắn.


“Không biết chừng nào Conan mới về …” cô ta bất chợt nói. “Cậu dùng gì? Trà hay café?”


“Vui lòng cho tôi trà,” Saguru lịch sự đáp. “Mọi người tập trung ở đây để đón Conan đó sao chị?”


“Vâng, chúng tôi đều rất lo cho cậu bé,” cô phục vụ nói trong khi ghi lại order của hắn. “Tôi cũng thân với cậu nhóc lắm. Nó luôn lừa lúc Ran đi mất là gọi món café đậm đặc nhất để uống. Có thật là cậu bé không còn nhớ gì nữa không? Ôi, tôi phải đi pha trà cho cậu nữa!” nói là bỏ đi liền.



“Tớ chỉ nghe tin Conan trở về thôi, chứ không biết gì chuyện nó bị mất trí nhớ,” Saguru ngạc nhiên lên tiếng. Akako thận trọng gật đầu.


“Mất toàn bộ kí ức, theo tớ được biết,” cô nói. “Tớ đoán chính vì thế mà mới có nhiều người ở đây thế này đấy, họ phải tự giới thiệu lại bản thân mà. Nhưng mà …” cô lại nhíu mày quan sát người phụ nữ to béo.


“Cậu đang âu yếm lườm ai thế hử?” Saguru hỏi.


“Bà ta nói bà ta tên Edogawa Fumiyo,” Akako nói, “mẹ của Conan. Nhưng sao lại thế được …?” cô lại chìm trong im lặng.


“Trà của cậu đây,” cô gái phục vụ đã quay lại.


“Cám ơn chị,” Saguru lịch sự đáp mà mắt nhìn ra cửa sổ. Ngoài phố, một chiếc xe màu đỏ cỡ nhỏ đang trờ tới, theo sau là một chiếc xe gắn máy với 1 người lái và 1 người ngồi sau.


“Tới rồi!” ông Mori đứng bật dậy khi nhận ra chiếc xe quen thuộc. “Thằng nhóc Hattori đến đây làm gì vậy trời?”


Một trong hai bé gái, cô bé có tóc đen, bỗng dưng nấc lên 1 tiếng và ùa chạy ra cửa, nối gót là 3 người lớn và ông cụ hói đầu và bà Edogwa Fumiyo. Saguru đứng cạnh cửa sổ quan sát một lúc, nhìn cảnh Ran dắt Conan ra khỏi ghế sau của xe hơi, người mẹ to béo của thằng bé lao tới ôm chặt nó khóc nức nở. Cậu nhóc trông có vẻ sợ hãi nhưng khi bà ta giải thích với nó về mình thì nó có bớt tái mặt hơn. Saguru đứng dậy khi thấy cô chủ quán kiêm phục vụ bàn cũng chạy ra ngoài. Bên trong quán giờ chỉ còn lại hắn, Akako và người phụ nữ tóc vàng.


“Hajimemashite,” Conan chào lũ trẻ. “Xin lỗi nhé, tớ không biết các cậu là ai.”


“Chúng tớ là bạn của cậu!” cô bé tóc đen sụt sịt. “Thôi được rồi, bọn tớ sẽ lại tự giới thiệu bản thân với cậu vậy! Tớ là Yoshida Ayumi!”


“Tớ là Tsuburaya Mitsuhiko,” cậu nhóc mảnh khảnh với chấm tàn nhang nói.


“Tớ là Kojima Genta!” cậu bé mập nhất reo lên có vẻ rất tự hào.


“Haibara Ai,” cô bé có tóc màu trà lặng lẽ nói. Trông cô nhóc có vẻ nhợt nhạt. Conan nhìn quanh bạn bè một lượt.


“Rất vui được gặp các cậu,” thằng bé lên tiếng. Rồi nó trỏ vào huy hiệu trên ngực Genta và hỏi. “Cái đó là gì vậy?”


“Cái này có nghĩa là tớ là một thành viên của đội thám tử nhí!” Genta hào hứng đáp.


“Tất cả tụi mình đều là thám tử nhí!” Ayumi chỉ vào huy hiệu trên người mình rồi trỏ qua Mitsuhiko và Ai.


“Các cậu đều là thám tử à?” Conan hỏi, ánh mắt đầy ngưỡng mộ.


« Cậu cũng thế mà ! » Ayumi nói. « Cậu cũng là một thám tử ! »


« TỚ là một thám tử sao ? » Conan có vẻ ngạc nhiên nhưng rất vui sướng.


« Và là một cậu thám tử nhí tài năng nữa cơ, » cô cảnh sát mỉm cười thân thiện với Conan. « Chị là cảnh sát, Sato Miwako. Chúng ta thường hay hợp tác với nhau lắm. Đây là thanh tra Megure, anh Wataru Takagi, Shiratori Ninzaburou – 2 anh ấy cũng là cảnh sát. »


« Haijimemashite, » Conan gật đầu chào từng người một.


« Em có theo kịp được mọi người không ? » Ran lo lắng. « Ở đây khá đông người tới để chào em đấy. Nếu em thấy quá sức thì nói cho mọi người biết nhé ! »


« Em ổn mà chị Ran ! » Conan mỉm cười, có vẻ chỉ để an ủi cô chị mà thôi, vì đúng là thằng bé đang hơi choáng ngợp, cũng không có gì là lạ, Saguru nghĩ thầm, một người mất đi toàn bộ kí ức nhưng đột nhiên bị lọt vào một thế giới toàn người lạ lẫm.


« Cô là giáo viên chủ nhiệm của em, » cô gái có mái tóc ngắn và đeo kiếng cúi người xuống để nói chuyện với Conan. « Cứ gọi cô là cô Kobayashi. Chương trình học đã bắt đầu được một thời gian rồi, nhưng chừng nào em còn thấy chưa khỏe thì cứ nghỉ ngơi ở nhà nhé ! Cô và các bạn sẽ ghi tóm tắt nội dung bài học để em kịp nắm bài và bắt kịp các bạn trong lớp, được không nào ? »


« Cám ơn cô ạ, » Conan lịch sự đáp.


« Mọi người vào trong thôi chứ nhỉ ? » ông Mori lầm bầm nhét tay vào túi áo khoác và quay lưng bước về phía tiệm cafe, dần dần ai nấy cũng theo chân ông thám tử vào trong quán. Cô nàng tóc nâu sáng đã thôi gọi điện thoại và hiện giờ đang hỏi chuyện Ran, cùng với cô gái ngồi sau xe gắn máy của Hattori. Conan ngước mắt lên nhìn ông Mori, vẻ tò mò.


« Chú ơi, chú là ai thế ? » nó hỏi.


« Đó là ba của chị, Mori Kogoro, » Ran đáp lời thằng bé trong khi bà Fumiyo cầm lấy bàn tay nhỏ bé của cậu con trai để truyền hơi ấm cho nó. « Nhớ không ? Chị kể cho em nghe rồi đó. »


« Oh, chị Ran nói chú là một thám tử lừng danh ! » Conan reo lên vui vẻ. Rồi nó nhíu mày. “Nhưng cô Eri bảo là chú chỉ là một tên đại ngốc khéo léo mà thôi!”


“Đại ngốc á?!” Kogoro gào vào mặt người phụ nữ nãy giờ ngồi ở vị trí tài xế, hiện đang bước ngang mặt ông vào quán café, mặt vênh lên đến tận nóc nhà. Ran hết nhìn người này lại qua người kia và bất giác thở dài với điệu bộ “bó tay”.


“Khéo léo ư?” Kogoro lẩm bẩm
Spoiler:
 





Chương 44+45 : Tấn công




Spoiler:
 

Hừ, từ bây giờ mỗi ngày Bống post 2 chương lên vậy, cho theo kịp truyện bên Conan kun bản dịch của chị aptx4869
Phục chị í thật đấy, dịch fic vừa dài, vừa nhanh, lại vừa hay nữa chứ :cuteonion41: :cuteonion41: :cuteonion41:

Tài sản cá nhân
Xem tài sản của baby_Rosy
Tài sản
Tài sản:
Chữ ký của baby_Rosy


B-set by Aries
[Long fic]Khi chiếc hộp Pandora hé mở - Page 2 BkRxM

[Long fic]Khi chiếc hộp Pandora hé mở - Page 2 I_icon_minitimeSat Apr 02, 2011 10:48 pm

Dunno :]]
baby_Rosy
Aboutbaby_Rosy Người này hiện đang:
Chức vụ: .:Adminitrators:.

Giới tính : Nữ
Bài gửi Bài gửi : 619
Câu lạc bộ Câu lạc bộ : Karate
Birthday Birthday : 18/05/1998
Tâm trạng Tâm trạng : Dunno :]]

Tài sản
Tài sản:

Tiện ích
[Long fic]Khi chiếc hộp Pandora hé mở - Page 2 Icon4[Long fic]Khi chiếc hộp Pandora hé mở - Page 2 Icon5[Long fic]Khi chiếc hộp Pandora hé mở - Page 2 Icon6[Long fic]Khi chiếc hộp Pandora hé mở - Page 2 Icon7

Cấp bậc.:Adminitrators:.

http://rosyphung18.blogspot.com
Thông Tin Cá Nhân
Giới tính : Nữ
Bài gửi Bài gửi : 619
Câu lạc bộ Câu lạc bộ : Karate
Birthday Birthday : 18/05/1998
Tâm trạng Tâm trạng : Dunno :]]

Bài gửiTiêu đề: Re: [Long fic]Khi chiếc hộp Pandora hé mở

ầy dà...bỏ bụi cái fic này lâu quá.....bận quá mà....*quét quét bụi*
Không biết bao giờ cái fic dài bất tận này nó mới hết nhỉ *lau mạng nhện*
Chậc, mà fic này có mau hết hay ko là tùy vào ss APTX4869 dịch nhanh hay chậm chớ *hắt xìiiiiiiiì......*
Thôi không cà kê dê ngỗng nữa, bắt đầu luôn nào:
Chương 46:Đường phi tuyến




Spoiler:
 


Chương 47: Mong mỏi đoàn viên

Spoiler:
 



Tài sản cá nhân
Xem tài sản của baby_Rosy
Tài sản
Tài sản:
Chữ ký của baby_Rosy


B-set by Aries
[Long fic]Khi chiếc hộp Pandora hé mở - Page 2 BkRxM

[Long fic]Khi chiếc hộp Pandora hé mở - Page 2 I_icon_minitimeSat Apr 02, 2011 10:57 pm

Dunno :]]
baby_Rosy
Aboutbaby_Rosy Người này hiện đang:
Chức vụ: .:Adminitrators:.

Giới tính : Nữ
Bài gửi Bài gửi : 619
Câu lạc bộ Câu lạc bộ : Karate
Birthday Birthday : 18/05/1998
Tâm trạng Tâm trạng : Dunno :]]

Tài sản
Tài sản:

Tiện ích
[Long fic]Khi chiếc hộp Pandora hé mở - Page 2 Icon4[Long fic]Khi chiếc hộp Pandora hé mở - Page 2 Icon5[Long fic]Khi chiếc hộp Pandora hé mở - Page 2 Icon6[Long fic]Khi chiếc hộp Pandora hé mở - Page 2 Icon7

Cấp bậc.:Adminitrators:.

http://rosyphung18.blogspot.com
Thông Tin Cá Nhân
Giới tính : Nữ
Bài gửi Bài gửi : 619
Câu lạc bộ Câu lạc bộ : Karate
Birthday Birthday : 18/05/1998
Tâm trạng Tâm trạng : Dunno :]]

Bài gửiTiêu đề: Re: [Long fic]Khi chiếc hộp Pandora hé mở

Xin phép chị momo, cho em post nhanh các chap tiếp theo của fic này.Em thực sự ko có ý định câu bài, vậy nên đừng hiểu lầm em ạ.Thanks anyway.
Chương 48 : Ngờ vực





Spoiler:
 



Chương 49: Không hẹn mà gặp

Spoiler:
 


Tài sản cá nhân
Xem tài sản của baby_Rosy
Tài sản
Tài sản:
Chữ ký của baby_Rosy


B-set by Aries
[Long fic]Khi chiếc hộp Pandora hé mở - Page 2 BkRxM

[Long fic]Khi chiếc hộp Pandora hé mở - Page 2 I_icon_minitimeSat Apr 02, 2011 11:05 pm

Dunno :]]
baby_Rosy
Aboutbaby_Rosy Người này hiện đang:
Chức vụ: .:Adminitrators:.

Giới tính : Nữ
Bài gửi Bài gửi : 619
Câu lạc bộ Câu lạc bộ : Karate
Birthday Birthday : 18/05/1998
Tâm trạng Tâm trạng : Dunno :]]

Tài sản
Tài sản:

Tiện ích
[Long fic]Khi chiếc hộp Pandora hé mở - Page 2 Icon4[Long fic]Khi chiếc hộp Pandora hé mở - Page 2 Icon5[Long fic]Khi chiếc hộp Pandora hé mở - Page 2 Icon6[Long fic]Khi chiếc hộp Pandora hé mở - Page 2 Icon7

Cấp bậc.:Adminitrators:.

http://rosyphung18.blogspot.com
Thông Tin Cá Nhân
Giới tính : Nữ
Bài gửi Bài gửi : 619
Câu lạc bộ Câu lạc bộ : Karate
Birthday Birthday : 18/05/1998
Tâm trạng Tâm trạng : Dunno :]]

Bài gửiTiêu đề: Re: [Long fic]Khi chiếc hộp Pandora hé mở

Chương 50: Vị khách không mời mà đến


Spoiler:
 




Chương 51:Con rối

Spoiler:
 


Bật mí chương sau nhé ^^
-Có một "người lạ mặt" sẽ hợp tác cùng chúng ta trong cuộc chiến với tổ chức áo đen.Người ấy có vai trò vô cùng quan trọng trong cuộc chiến này.Ai thế nhỉ?
-Đặc biệt với fan của Kaito-Aoko, trong chương tới sẽ có một phần(khá dài)kể về 2 cô cậu này đấy ^^ (tức là từ khi mới quen bít nhau đến khi thấy có tình cảm....gì gì ấy [Long fic]Khi chiếc hộp Pandora hé mở - Page 2 862927 [Long fic]Khi chiếc hộp Pandora hé mở - Page 2 862927 [Long fic]Khi chiếc hộp Pandora hé mở - Page 2 862927 )
Nói chung chương sau cũng sẽ vô cùng thú vị, các bạn đón đọc nhé ^^

p/s:6 cái tem lận, lần này bóc tem mệt nghỉ ha [Long fic]Khi chiếc hộp Pandora hé mở - Page 2 487160


Tài sản cá nhân
Xem tài sản của baby_Rosy
Tài sản
Tài sản:
Chữ ký của baby_Rosy


B-set by Aries
[Long fic]Khi chiếc hộp Pandora hé mở - Page 2 BkRxM

[Long fic]Khi chiếc hộp Pandora hé mở - Page 2 I_icon_minitimeSun Apr 03, 2011 5:06 pm

Dunno :]]
baby_Rosy
Aboutbaby_Rosy Người này hiện đang:
Chức vụ: .:Adminitrators:.

Giới tính : Nữ
Bài gửi Bài gửi : 619
Câu lạc bộ Câu lạc bộ : Karate
Birthday Birthday : 18/05/1998
Tâm trạng Tâm trạng : Dunno :]]

Tài sản
Tài sản:

Tiện ích
[Long fic]Khi chiếc hộp Pandora hé mở - Page 2 Icon4[Long fic]Khi chiếc hộp Pandora hé mở - Page 2 Icon5[Long fic]Khi chiếc hộp Pandora hé mở - Page 2 Icon6[Long fic]Khi chiếc hộp Pandora hé mở - Page 2 Icon7

Cấp bậc.:Adminitrators:.

http://rosyphung18.blogspot.com
Thông Tin Cá Nhân
Giới tính : Nữ
Bài gửi Bài gửi : 619
Câu lạc bộ Câu lạc bộ : Karate
Birthday Birthday : 18/05/1998
Tâm trạng Tâm trạng : Dunno :]]

Bài gửiTiêu đề: Re: [Long fic]Khi chiếc hộp Pandora hé mở

Chương 52:: Bịt đầu mối

Spoiler:
 




Chương 53 : Gợi ý bất ngờ tại Tropical Land

Spoiler:
 



“Vui thật đấy nhỉ!” Ayumi la lên vui sướng. « Đúng không Conan ? »


« Ơ .. ừ, » Conan mỉm cười đáp lại. Hắn đang chơi ở công viên giải trí với lũ bạn. gọi là chơi bời nhưng hắn chẳng thấy thoải mái chút nào, cứ nóng nóng gáy liên tục, như thể bị ai theo dõi vậy. Hắn nghĩ ngợi nhiều đến độ vô ý đụng phải mấy chiếc thuyền khác xung quanh, khiến Genta, Mitsuhiko và Ayumi cười phá lên, nhưng bác tiến sĩ và Ai nhìn hắn với vẻ lo âu ra mặt. Hôm trước hắn phát hiện ra hắn rất mê bóng đá – và chơi bóng không hề tồi một tí nào.


« Giờ tụi mình chơi trò tàu lượn siêu tốc đi ! » Genta kéo cả bọn tới tàu lượn trang trí như một cái đầu rồng. Mitsuhiko và Genta ngồi ghế đầu tiên, Conan và Ai ngồi sau đó 1 hàng và Ayumi ngồi sau cùng với bác Agasa.


« Cậu đã nhớ ra được gì chưa ? » Ai lặng lẽ hỏi hắn trong lúc tàu lượn đang từ từ rời bến với tốc độ chậm chạp ban đầu. Hắn tròn mắt đáp.


« Không, » hắn nói. « Ý tớ là … tớ có cần thiết phải nhớ ra không ? »


« Nơi này rất quan trọng đối với cậu, » cô bé nói với giọng bí hiểm nhất mà hắn từng biết.


« Có chuyện gì đã xảy ra ở đây à ? » Conan tò mò hỏi.

« Tớ không biết rõ, » Ai bình thản nói. « nhưng cậu thì khác. »


Conan thở dài, không thèm hỏi thêm nữa. Cô bé đó lúc nào cũng làm ra vẻ bí ẩn như thế cả. hắn có cảm giác cô ta biết rất rõ về quá khứ của hắn, nhưng chẳng bao giờ chịu hé răng tiết lộ điều gì cả.


Còn bây giờ thì cô ta đang tái mét mặt mày khi tàu lượn lên tới đỉnh dốc cao nhất. và chuẩn bị lao xuống với tốc độ kinh khủng.


Một quãng rơi rất dài.


Hắn nghe tiếng hét thất thanh của người xung quanh khi tàu lượn rơi tự do. Trừ cô bé ngồi cạnh hắn. Cô ta không la hét – cô ta có vẻ rất cứng rắn. Lúc này cô ta liếc nhìn hắn một cái rất nhanh rồi đột nhiên nắm chặt bàn tay hắn.


« Chắc là bạn ấy sợ quá … » Conan mỉm cười rồi giật mình vì hình như có cái gì đó mới thoáng qua trong óc hắn. Không hiểu là cái gì nhưng đột nhiên hắn đỏ mặt và lại thấy băn khoăn. Trong một vài tíc tắc, người ngồi bên cạnh hắn và nắm chặt tay hắn không phải là Ai Haibara, mà là …


Nhưng hình ảnh đó đến nhanh và đi cũng cực nhanh.


Lúc này tàu lượn đã lao vào đường hầm tối om.


Trong bóng tối, đầu hắn lại tiếp tục nhức như búa bổ, trí nhớ bung ra như môt cuốn sách bị lật từng trang rất nhanh. Hình như có ai đó đang nắm tay hắn rồi sau đó là cảm giác ấm áp và ẩm ướt và rồi khi tàu lượn lao ra ngoài ánh sáng thì hắn thấy …


MÁU máu tung tóe khắp nơi



Hắn vội nhìn về đằng sau. Hắn không biết hắn mong chờ sẽ nhìn thấy ai ngồi ở đó … nhưng chắc chắn trong giây phút này, đó không phải là bác tiến sĩ đang giữ chặt lấy kiếng mắt và Ayumi la lên vì sợ hãi. Mà đó là …


« Cậu có sao không ? »


Conan giật mình nhìn lên. Hắn thấy Ayumi đang chăm chú nhìn hắn vẻ lo lắng. Trò chơi đã kết thúc, ai nấy đều trèo ra khỏi ghế ngồi cả rồi.


« Tớ ổn mà, » hắn vội leo ra khỏi chỗ ngồi trên tàu lượn. « Không có gì đâu … »

« Có chắc không ? » Mitsuhiko hỏi. « Trông cậu tái nhợt đi kìa … »


« Thử ăn uống vào xem, chắc cậu sẽ khá hơn đấy ! » Genta trỏ tay về phía quầy thức ăn.

« Suốt ngày chỉ ăn thôi … » Mitsuhiko lầm bầm. hai cậu con trai lại đấu khẩu kịch liệt như mọi ngày và cả nhóm lại hướng về phía quầy bán đồ ăn. Conan bóp trán một hồi, cơn đau đầu vẫn chưa phai đi chút nào . Bác tiến sĩ và Ai đang chăm chú quan sát hắn.


Hắn bất giác liếc nhìn xung quanh khi cùng với những người còn lại bước vô một con hẻm tối tăm …



Xxxxxxxxxxxxxxx




« Thưa tiểu thư Akako, có cậu Hakuba Saguru tới tìm cô đấy ạ … »


« Thế à ? » Akako ngạc nhiên. « Chỉ cho cậu ta vào đây đi … »


Akako day day trán mệt mỏi hết sức, mắt vẫn không rời chồng sách cũ mới mượn được của mấy phù thủy lớn tuổi hơn. « Toàn là ngôn ngữ cổ … mày mò cả buổi … chết tiệt thật. »


« Chào bạn Koizumi. Dao này cậu thế nào ? »


« Bực bội trong người lắm, » Akako thở dài, không thèm nhìn cậu bạn thám tử lấy một cái. Saguru tò mò nhìn đống sách và từ điển chất chồng trong phòng đọc.
« Việc điều tra của cậu đến đâu rồi ? »


« À, tớ nghĩ tớ sắp đạt được mục đích rồi, » Hakuba đáp. « Nhưng mà còn có một vài thứ khúc mắc lắm, nên tớ đến hỏi ý kiến cậu. Vì chuyện có tính chất … bất bình thường nên tớ nghĩ hỏi cậu là hợp lí hơn cả. »


« Thì nói đi, » Akako miệng lẩm bẩm, tay lật quyển từ điển.


« Cậu có nghe về Pandora bao giờ chưa ? » tên thám tử hỏi.


« Người đàn bà tò mò trong truyền thuyết mà vô tình phóng thích toàn bộ lâu la quỷ quái ấy à ? » Akako thờ ơ đáp.


« Không, ý tớ nói đến viên đá quý có liên quan đến huyền thoại về sự trường sinh ấy, » Hakuba nói. Akako giật mình đánh thót.



Viên đá máu …



« Đương nhiên tớ biết … » cô phù thủy lầm bầm. « Thật là ngốc nghếch ! »


« Cậu nói sao ? » Hakuba không kìm được, phải hỏi ngay.


« Thì từ ngôi sao chổi Pangora đấy, » Akako đáp. « Lucifer có nói về sao chổi bay ngang qua Trái đất … sao chổi Pandora chỉ cắt ngang quỹ đạo của Trái Đất với chu kì 10 ngàn năm 1 lần. Chính vì thế mà không có bất cứ tài liệu ghi chép nào về nó cả ! »


« Tài liệu ghi chép á ? Đừng nói là cậu đã tìm kiếm tư liệu lâu rồi nhé ! » Hakuba nhướn mày.



« Lucifer có nhắc đến một viên đá quý mang màu của máu giúp con người ta đạt được ước nguyện trường sinh bất tử, » Akako xua tay. « Nhưng mà viên đá đó tương truyền rơi xuống Trái Đất 10 ngàn năm trước rồi … Trời ạ, lúc đó thì làm gì đã có tài liệu nào ghi chép lại được ! Ít nhất thì cũng phải 10 thế kỉ sau. Tóm lại đó hoàn toàn là một câu chuyện truyền miệng ! »


« Trường sinh bất tử … có lẽ chính là viên đá đó đấy. Mà nếu đã là truyền miệng thì cũng khó kiểm chứng được nó là hoang đường hay là sự thật, » Hakuba gật gù. « Tam sao thất bản là chuyện khó tránh. »


« Nhưng nếu người ban đầu kể câu chuyện đó vẫn đang tiếp tục kể về nó thì sao, » Akako bóp trán, đôi mắt đã đỏ ngầu vì thức đêm. « Nói gì thì nói, đó vẫn là một truyền thuyết về trường sinh bất lão. Lucifer có nói rằng ông ta không tạo ra sự trường sinh … mà cũng đúng thôi, viên đá rơi xuống Trái Đất 10 ngàn năm trước, nghĩa là trước cả sự tồn tại của Lucifer. »


« Này, cậu có tỉnh táo không đấy ? » Hakuba cao giọng nhắc nhở. “Trường sinh bất lão là –


« Là có thật, Hakuba à, » Akako ngắt lời. « Tớ sẽ tìm cho ra. Có kẻ nào đó đã đạt được ước nguyện trường sinh nhờ có viên đá đó, và cho đến giờ vẫn đang tiếp tục truyền đạt câu chuyện thần thoại này, tóm lại là như thế.”


“Trong Tổ chức đó có 1 thành viên bất tử á?!” Hakuba há hốc miệng nửa kinh ngạc nửa giận dữ.


“Tổ chức nào?” Akako ngước lên nhìn hắn.


“Những kẻ truy sát Kuroba ấy,” Hakuba thở dài, ngồi xuống một chiếc ghế trống. “Tớ biết truyền thuyết về viên đá Pandora vì chú Kudo nghe chuyện đó từ Kuroba Toichi, người này từng bị Tổ chức thuê ăn trộm viên đá cho Chúng …”


“Có lí đấy,” Akako gật gù. “Lucifer nói rằng một người bất tử đã bắt đi cậu nhóc … nghĩa là cậu ta thực sự có liên hệ với Kuroba … hai người này cùng chia sẻ một số phận chung.”


“Nghĩa là bây giờ chúng ta có thể tóm tắt câu chuyện như thế này: viên đá quý là có thật, vào 10 ngàn năm trước, nó đã biến một số người thành bất tử, và bây giờ họ đang là thành viên chủ chốt của một tổ chức tội phạm khét tiếng đang có ý đồ làm bá chủ thế giới, đã ra tay bắt cóc Conan và lợi dụng Kuroba để tìm ra viên ngọc?” Hakuba kết luận.


“Đại loại là như vậy,” Akako lầm bầm. “Cậu nhóc và Kuroba đều đang trong vòng lâm nguy … cả hai đều là kẻ thù nguy hiểm của Tổ chức đó, và cả hai đều đóng vai trò quan trọng để …”


“Cậu đang –“ Hakuba há miệng tính nói tiếp nhưng Akako gạt đi và nói tiếp câu chuyện của mình.


“Cho đến bây giờ thì tớ chưa dám nói chắc chắn, nhưng nếu muốn hủy diệt Tổ chức này, thì nhất định cần có Kuroba và Kudo. Chính vì thế chúng ta cần phải lấy lại trí nhớ cho cậu nhóc.”


“Cậu lảm nhảm gì thế? Kí ức của Conan thì có liên quan gì đến Kudo Shinichi?” Hakuba bực quá, phải la lên.


“Ôi trời đất ơi, thế mà cậu cũng dám tự vỗ ngực xưng là thám tử lừng danh cơ đấy,” Akako thở dài đánh sượt. “Chẳng lẽ cho đến giờ mà cậu vẫn chưa nhận ra Edogawa Conan thật ra chính là …” bỗng dưng Akako nhìn chằm chằm vào một công thức chế biến thuốc từ thảo dược trong cuốn sách cổ.


“Dung dịch tẩy não,” Akako thở hắt ra. “Ôi trời, sao mình không nghĩ ra sớm nhỉ. Chính là nó. Công thức chế dung dịch tẩy não đã thất lạc hàng chục thế kỉ nay rồi …”


“Hử?” Hakuba chỉ còn biết nhướn mày.


“Những loại thuốc hiện nay giống như midazolam hay là flunitrapezam chính là những nỗ lực của khoa học hiện đại nhằm tái chế và bắt chước dung dịch tẩy não Amnesial,” Akako giải thích. “Chất lỏng này xóa đi kí ức, giống như hiệu ứng sau khi gặp phải nhiều cú shock tâm lí quá nặng … nhưng Amnesial gây mất trí nhớ tuyệt đối. Xóa đi toàn bộ kí ức, không để lại bất cứ tổn thương nào về não bộ … và không có thuốc giải.”



“Nhưng tớ nghe nói nhóc Conan bắt đầu nhớ lại một số chuyện rồi đấy,” Hakuba nhắc nhở. “Chú Kudo kể lại là cậu nhóc thỉnh thoảng thoáng nhớ ra vài thứ …”


“Ôi,” Akako thì thầm. “Nếu đúng là trí lực của cậu ta thực sự đủ khả năng chống chọi lại với Amnesial thì … quả thực đó là một con người cực kì mạnh mẽ … không thể tưởng tượng nổi.”



Xxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxx




Conan bước dần vào hẻm tối.



“Cậu về trước đi, Ran!”
“Khoan đã, Shinichi!”





Đầu hắn càng lúc càng nhức nhối hơn, như là có ai đó đang bóp chặt gáy hắn vậy.



… để thằng nhóc này bám đuôi mày …”
“ … khử nó đi đại ca …”
“ … thuốc độc mới của Tổ chức …”



“Conan!”


“Suỵt, im nào. Nó đang dần nhớ ra đấy …”


“ … chưa từng thử nhiệm trên cơ thể con người …. Biến mất không dấu vết … án mạng kì bí …


Bỗng dưng Conan thấy cơ thể rã rời và đau nhói, mỗi đốt xương như đang tan chảy ra …



“Vĩnh biệt nhé, thám tử lừng danh …”
Đôi mắt xanh lạnh lẽo chết chóc, nụ cười thiếu hơi người …

Và hắn …
Hắn là …
“Shinichi! »





Conan té sụp xuống nền bê tông, vết trầy trên đầu gối do đá banh hôm trước bị kéo rách ra, rỉ máu lách tách, nhưng hắn không để tâm đến nó. Hắn đang run rẩy, từng mảnh kí ức không thể nhầm lẫn được còn đọng lại trong đầu hắn, trong và rõ rệt như màu thủy tinh …


« Bác tiến sĩ ơi, » hắn rên lên tuyệt vọng. « Chuyện gì đang xảy ra với cháu vậy ? Có chuyện gì vậy bác ? Sao lại thế ? Tại sao vậy … »


« Conan, cậu bị làm sao vây ? » Ayumi quỳ gối xuống cạnh cậu bạn, tay chìa ra phong kẹo socola.


Conan giật mình nhìn cô bạn cùng lớp, trong một giây, hắn giấu ngay được vẻ mặt bàng hoàng và đau đớn đi để nặn ra một nụ cười.


« Tớ không sao, chỉ hơi nhức đầu thôi, » hắn nói dối trơn tru. « Chắc là do đi tàu lượn đó … »


« Chuyện quái quỷ gì đang diễn ra vậy ? » Conan băn khoăn. « Mình không biết nhưng … » hắn liếc bác Agasa và Ai Haibara …


« Nhưng họ thì biết … »



Xxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxx




« Lạ thật, » Jodie nghĩ thầm. « Vậy là tàu lượn siêu tốc đã gợi ý cho Conan về chuyện gì đó trước đây … thế còn con hẻm đó ? Mình phải check lại mới được. »


Jodie cúi mặt và quay người đi hướng khác để tránh tầm nhìn của ông tiến sĩ và tụi nhóc, khi xong xuôi, cô bắt đầu search trên mạng những bài báo nói về sự kiện đặc biệt diễn ra ở công viên Tropical Land. Bài đầu tiên cô tìm thấy viết về môt vụ án mạng khoảng 2 năm về trước trên tàu lượn siêu tốc đầu rồng. Một người đàn ông bị bạn gái cũ cắt cụt đầu. Và người có công phá án là …


« Ô kìa, chào anh bạn, lại gặp anh ở đây, » Jodie cười thầm nhìn bức hình chụp Kudo Shinichi, đang giải thích mọi chuyện với những người đứng đó với nét mặt bình tĩnh và quyết đoán, và Mori Ran đứng nép sau cậu ta, tránh không nhìn vào cái xác máu me bê bết. Jodie đọc kĩ hơn về bài báo thế rồi tim cô như ngừng đập trong 1 giây khi chợt nhận ra điều gì trong bức hình đăng kèm. Ở sát mép của tấm ảnh, tuy khó nhìn nhưng không thể lẫn vào đâu được, một người đàn ông cao to mặc đồ đen và đeo kính râm, bên cạnh gã chỉ thập thò một cánh tay áo cũng màu đen nốt. Jodie chẳng cần nhìn nửa còn lại của nhân vật đó cũng có thể đoán ra là ai.


« Gin và Vodka, » Jodie nghĩ thầm. “Xuất hiện tại vụ án chính thức cuối cùng của Kudo Shinichi …” Jodie quyết định điều tra thêm.


“Các anh vui lòng kể cho tôi nghe về ngày hôm đó được không, liệu có chi tiết nào kì lạ không?” Jodie bắt đầu hỏi một nhân viên an ninh, tất nhiên sau khi đã trình thẻ FBI của mình.


“Ngoài vụ án mạng đó ra thì cũng chẳng có gì đăc biệt …” người đàn ông gãi đầu, đáp.


“Nhưng có một cậu nhóc kì cục lắm,” một người khác bỗng chen vào.


“Ừ nhỉ, đúng rồi đấy!” người kia la lên. “Cho đến giờ chúng tôi cũng chưa tìm ra tông tích của nó.”


“Cậu bé kì lạ à?” Jodie sốt ruột hỏi. « Nó nhỏ tuổi lắm đúng không ? »


« Vâng, đúng thế, » nhân viên an ninh xác nhận. « Chừng 6,7 tuổi gì đó. Chắc là tiểu học. Lúc chúng tôi tìm thấy nó thì nó nằm ngất xỉu với cái đầu bị thương ở gần đu quay ấy, trên người thì mặc bộ đồ to quá cỡ … thằng nhóc ba hoa về chuyện có kẻ tống tiền và buôn bán vũ khí bất hợp pháp, tức cười lắm … chúng tôi kết luận là nó trốn nhà bỏ đi. Lúc chúng tôi không để ý, nó trèo qua cửa sổ và chạy thục mạng. Có đuổi theo nhưng nó lẹ chân quá, thế là tụi tôi tìm không ra luôn. Có khi nó về nhà rồi … thằng nhóc đó kì cục thật đấy. »



« Cám ơn các anh nhiều lắm, » Jodie lịch sự chào mấy người kia rồi rảo bước về phía con hẻm bí ẩn kia. Dúng như cô dự đoán, con hẻm dẫn tới một vị trí khá trống trải ngay bên dưới cái đu quay khổng lồ. Cô tìm kiếm một hồi lâu, dẫu biết sau hai năm trời thì cũng chẳng còn lại chứng cớ gì đáng tin cậy được.



« Kudo Shinichi phá một vụ án mạng mà Gin, Vodka cũng tình cờ có mặt, » Jodie tóm tắt lại vụ việc, « vài giờ sau đó, người ta tìm thấy một cậu bé, mà mình biết chắc là Edogawa Conan, trong bộ quần áo rộng thùng thình, với một cái đầu bị thương và một câu chuyện hoang đường … hai người đó có mối liên hệ như thế nào đây ? Hakuba nói rằng cả hai người này đều nhìn thấy những thứ không nên nhìn … không lẽ là vụ buôn bán vũ khí ? Gin, Vodka đã ở đây uy hiếp tống tiền người nào đó, và hai cậu bé đó đều chứng kiến à ? Nhưng sau đó Kudo mất tích, còn Conan thì bị bỏ lại với cái đầu bị đánh trọng thương … phải chăng Kudo dụ bọn kia đi hướng khác và hiện đang mai danh ẩn tích vì đã bị lộ mặt ? Thế thì tại sao Conan bị thương ? Là Kudo đánh thằng bé để ngăn nó tiếp tục theo dõi ư ? »


Jodie nhíu mày. « Khoan. Tại sao Conan lại nhớ ra vụ án mạng trên tàu lượn chứ ? Nó đâu có mặt ở hiện trường vụ án ? Chỉ có Kudo và Ran ở đó thôi mà. Conan có vẻ nhớ ra điều gì đó trên tàu lượn chứ không phải là khi cái xác đã được đưa xuống mặt đất và tất cả mọi người đều trông thấy … »



Jodie vô thức siết chặt nắm tay khi tưởng tượng ra cảnh Gin chĩa súng vào Conan.

« Rốt cuộc chuyện này nên hiểu như thế nào đây ? »





Tài sản cá nhân
Xem tài sản của baby_Rosy
Tài sản
Tài sản:
Chữ ký của baby_Rosy


B-set by Aries
[Long fic]Khi chiếc hộp Pandora hé mở - Page 2 BkRxM

[Long fic]Khi chiếc hộp Pandora hé mở - Page 2 I_icon_minitimeSun Apr 03, 2011 5:09 pm

Dunno :]]
baby_Rosy
Aboutbaby_Rosy Người này hiện đang:
Chức vụ: .:Adminitrators:.

Giới tính : Nữ
Bài gửi Bài gửi : 619
Câu lạc bộ Câu lạc bộ : Karate
Birthday Birthday : 18/05/1998
Tâm trạng Tâm trạng : Dunno :]]

Tài sản
Tài sản:

Tiện ích
[Long fic]Khi chiếc hộp Pandora hé mở - Page 2 Icon4[Long fic]Khi chiếc hộp Pandora hé mở - Page 2 Icon5[Long fic]Khi chiếc hộp Pandora hé mở - Page 2 Icon6[Long fic]Khi chiếc hộp Pandora hé mở - Page 2 Icon7

Cấp bậc.:Adminitrators:.

http://rosyphung18.blogspot.com
Thông Tin Cá Nhân
Giới tính : Nữ
Bài gửi Bài gửi : 619
Câu lạc bộ Câu lạc bộ : Karate
Birthday Birthday : 18/05/1998
Tâm trạng Tâm trạng : Dunno :]]

Bài gửiTiêu đề: Re: [Long fic]Khi chiếc hộp Pandora hé mở

Chương 54 : Lật mặt nạ Edogawa Fumiyo
Spoiler:
 





Chương 55 : Sự thật chưa được hé mở





« Giời ạ, » Heiji nhấc bịch đồ lên, cằn nhằn thành tiếng, « không thể tin nổi mẹ tớ lại đãng trí đến độ bỏ quên đống thực phẩm cho bữa tối ở cửa hàng những nửa tiếng đồng hồ mà vẫn ngồi ở nhà rung đùi được … »


« Ừ, nhưng mà cậu con trai tốt bụng của cô ấy đã xung phong tình nguyện đi lấy chúng về rồi đây thôi, » Kazuha cười to, một tay vung vẩy bịch đồ nhẹ hơn.


« Phải, phải, tình nguyện cái con khỉ khô … » Heiji lầm bầm chỉ khiến Kazuha cười to hơn.


Nhưng rồi cô nhíu mày. « Heiji, có chuyện gì vậy ? »


« Hả ? » Heiji đang liếc nhìn phía sau, nghe tiếng Kazuha vội quay lại nhìn vào mặt cô bạn. « Gì cơ ? »


« Hôm nay trông cậu căng thẳng quá, » Kazuha nói. « Cứ nhìn quanh quất miết … »
« Không có gì, » Heiji lại ngó nghiêng xung quanh rồi thở dài. « Tớ chỉ là thấy hơi kì kì … giống như là … »


« Như là gì ? » Kazuha gợi ý khi thấy Heiji ngừng lời.


« Chả là gì cả, » Heiji đáp. « Không có gì đâu, thật mà. Chẳng qua tớ đang mải nghĩ đến thằng nhóc. Có lẽ mấy hôm nữa tớ lên Tokyo thăm nó. »


« Cho tớ đi cùng nhé ! » Kazuha vội nói. « Tớ cũng nhớ Ran lắm. Gần đây bạn ấy lo lắng cho cậu nhóc nhiều lắm, mà Kudo cũng có vẻ không đoái hoài gì tới người yêu cả … Thì ý tớ là, bây giờ đã chính thức yêu nhau rồi, hắn ta cũng nên gọi điện thường xuyên hơn chứ đúng không? Mà mấy hôm nay sắp có bão, nên nếu muốn bay là phải theo dõi lịch bay sát sao lắm nha …”


“Ừ ừ …” Heiji lẩm bẩm, nhưng hình như không mấy để ý đến câu chuyện của cô bạn. Kazuha như có linh tính chẳng lành, cũng thỉnh thoảng liếc nhìn xung quanh, dè dặt.


Sao bỗng dưng cậu ấy căng như dây đàn thế,” cô thầm nghĩ. “Như thể là đang bị theo dõi ấy … liệu có liên quan tới vụ án mà cậu ấy đang theo đuổi không?” Kazuha bất giác đưa mắt nhìn Heiji, hắn đang mải để ý chung quanh với gương mặt lo âu như thể sắp có con mãnh thú nào rình rập nhảy xổ ra từ bóng tối vậy.


Heiji, có phải cậu lại lao vào chỗ nguy hiểm rồi không?

Cô gái rùng mình, tay siết chặt lá bùa lấp ló sau lớp áo khoác, và thầm cầu trời sao cho Heiji cũng đang đeo nó giống như cô.




Xxxxxxxxxxxxxxx





“Quả thực là một câu chuyện rất dài,” Eri sau khi hớp xong ngụm trà cũng thở dài một tiếng và bình luận như vậy. “Nhưng cũng giải thích được mọi nghi hoặc của tớ. Tớ biết chắc chắn có cái gì đó về nhóc Conan rất quen thuộc, ngay từ lần đầu gặp mặt thằng bé … có lẽ là do lâu quá rồi tớ không gặp Shinichi …”


“Tớ xin lỗi vì đã lừa dối cậu và Ran,” Yukiko thở dài. “Chỉ là tớ … tớ lo cho con tớ quá nên muốn đảm bảo là nó ổn …”


“Không, tớ mới là người phải xin lỗi chứ, tớ suýt nữa đâm chết cậu rồi còn gì,” Eri bật cười. “Thôi được rồi, giờ nói chuyện khác … tớ nghe nói kẻ bắt cóc Conan, à, Shinichi … là một nghệ sĩ hóa trang tài tình ngang tầm với KID hả …”


“Ừ, đúng là như vậy,” Yukiko thở dài buồn bã. “Vì bọn tớ cùng học một thầy mà …”


“Đó cũng là một câu chuyện khác rất dài,” Yuusaku lên tiếng đáp lại cái nhìn dò hỏi của Eri, “mà hôm nay thì tôi nghĩ là không kịp để kể hết đâu.” Ông nhà văn nhìn đăm đăm và hơi mỉm cười với Ai, cô bé này đã ngủ thiếp đi trong lòng Ran ngay sau khi kể xong câu chuyện kia, có lẽ do quá sức chịu đựng. Ran âu yếm vuốt nhẹ mái tóc màu trà của cô bé.


“Em gái tội nghiệp,” Ran thở dài. “Chắc là em phải sợ hãi và cô đơn lắm đúng không … trong suốt thời gian qua.”


“Để bác bế con bé lên giường ngủ,” ông Agasa khẽ bật cười và dang tay ra đón Ai từ tay Ran. “Nó chẳng chịu giữ gìn sức khỏe đâu … thức trắng mấy đêm liền, thường xuyên như vậy. Bác đã nói bao nhiêu lần rồi nhưng nó vẫn uống café thay nước liên tục …”


“Ôi trời, đã muộn thế này rồi cơ à!” Ran giật mình la lên kinh ngạc. “Mẹ ơi, chúng ta về nhà thôi … quá giờ ăn tối rồi, không biết ba có biết ý mà dẫn nhóc Conan đi ăn mì không nữa.”



“Bé Ran à, cháu … giờ cháu tính thế nào?” Yukiko dè dặt hỏi. Ran im lặng mất 1 phút, chỉ chú ý đến việc cột dây giày.


“Cháu cũng chưa biết nữa,” Ran thành thật nói. “Ý cháu là … bây giờ thì cháu đã biết chắc chắn mọi việc, nhưng cậu ấy thì không nhớ gì cả. Cháu chỉ muốn nói chuyện với cậu ấy để cậu ấy nhớ ra nhưng … cháu cũng không biết nữa. Có thể bây giờ mà nói ra thì cậu ấy sẽ chịu không nổi …”


“Bây giờ chuyện phụ thuộc hoàn toàn vào cháu đó Ran à,” Yukiko dịu dàng nói. “Ngay cả khi sự thật làm thằng bé hoảng sợ, tổn thương … cũng vậy, nếu như có người nào đó chữa lành mọi vết thương cho Shin-chan thì người đó sẽ là cháu.” Yukiko mỉm cười, tuy đôi mắt có rưng rưng. “Ran ơi, cháu hãy chăm sóc nó nhé. Nó thực sự rất cần có cháu.”



“Cô đừng lo lắng quá,” Ran ôm lấy người phụ nữ xinh đẹp kia, “ngày mai cháu sẽ dẫn cậu ấy đến đây gặp cô. Vậy nha cô.”


“Ừ, hẹn gặp lại cháu,” Yukiko gọi với theo, rồi cùng Yuusaku quay gót bước vào nhà. Về phần Ran và Eri, hai mẹ con thong thả bước dọc những con phố thiếu ánh điện để về văn phòng thám tử.


“Cũng phải thôi con ạ,” Eri bỗng bật cười nho nhỏ. “Con có để ý từ lúc thằng nhóc trở về, ngay cả khi nó không còn nhớ ra ai cả, nó vẫn luôn muốn ở bên cạnh con. Con có biết không? Trông cậu bé rất hạnh phúc mỗi khi ở cùng con, khi không có con ở cạnh, nó rất hoang mang …”



“Vâng, con cũng cảm thấy thế,” Ran nói. “Giờ con chỉ có thể hi vọng … rằng cậu ấy sớm lấy lại kí ức. Bây giờ chắc cậu ấy phải hoảng sợ lắm, vì dần dần nhớ ra những kí ức thuộc về Shinichi … cậu ấy rất thông minh nên sẽ bối rối khi nhận ra Edogawa Conan không thể nào có những kỉ niệm như vậy …” đang nói bỗng dưng Ran ngừng lại khi chợt thấy chiếc xe hơi màu trắng đậu trước căn hộ nhà mình. “Xe kia hình như là của bác sĩ Araide đấy.”


“Không lẽ có chuyện gì xảy ra rồi ư?” Eri lo lắng hỏi.


SHINICHI ơi!” Ran chạy vôi lên lầu, suýt nữa thì đụng phải bác sĩ Araide đúng lúc anh này đang mở cửa ra vào.


“Ôi, anh xin lỗi nhé,” anh chàng bác sĩ tóc nâu ngạc nhiên nói.


“Vâng không sao,” Ran nói nhanh. “Có chuyện gì với Shin … à, Conan đúng không anh?”


“Cậu bé bị xỉu,” bác sĩ giải thích. “Ba em kể lại là cậu nhóc đột nhiên hét lên kinh hãi, đến lúc ba em tìm thấy nó thì nó đang hoảng loạn trong bếp, rồi sau đó ngất đi luôn.”


“Ôi trời ơi,” Eri che miệng vì quá sợ hãi. Còn Ran thì cảm thấy tim cô ngừng đập mất một lúc.


“Thế, Conan có làm sao không?” đột nhiên Ran thấy cổ họng mình khô khốc.


“Tới giờ thì vẫn chưa tỉnh lại,” Araide đáp, mắt liếc cánh cửa phòng ngủ. “Anh đoán là cậu bé bất chợt nhớ ra chuyện gì đó … có thể dồn dập quá nên kham không nổi, cũng có thể là …” anh bác sĩ cúi xuống, vẻ mặt đầy lo âu. “Cậu bé nhớ ra 1 sự kiện gì đó rất khủng khiếp. Biết đâu lại liên quan đến vụ bắt cóc …”


Ran chỉ nghe tới đó thôi. Cô ngay lập tức lao vào phòng ngủ, bỏ lại sau lưng tràng chuyện trò lâm râm của mẹ cô và anh bác sĩ. Cô đứng sững ở bậc cửa mất một lúc, mắt nhìn chằm chằm thân hình nhỏ bé đang nằm trên nệm.


Ba cô đã tháo cặp kiếng mắt của cậu ấy ra, khiến khuôn mặt say ngủ của Conan trông thật thanh thản và yên bình, và đặc biệt không còn giấu đi đâu được những nét giống Shinichi như tạc nữa. Ran ngồi xuống cạnh cậu ta, dịu dàng gạt mớ tóc đen nhánh lòa xòa trên mặt sang 1 bên.


Shinichi … vậy là Shinichi luôn ở bên cạnh em …” Ran rưng rưng nước mắt nghĩ thầm. “Shinichi chưa từng bỏ em lại một mình …”


Đúng thế … khi cô buồn bã và cô đơn nhất, Conan luôn tìm cách khiến cô vui vẻ lên … Shinichi thì luôn gọi điện cho cô những lúc cô cần đến anh nhất. Bởi vì anh luôn ở bên cạnh cô, biết cô đang chờ đợi và lo lắng khôn nguôi, anh cố gắng làm tất cả mọi việc để cô không phải lo âu vì anh, anh cố gắng chịu đựng tất cả để bảo vệ cô khỏi …


Ran chợt nhíu mày khi nhớ ra điều gì, cô vội đứng dậy đi vào nhà bếp. Lúc này mẹ cô đang dọn dẹp trong bếp, còn ba cô thì mải nói chuyện với anh Araide ở nhà dưới. Cô tiến thẳng một mạch tới tủ kính, trong đó vứt lay lóc mấy chai rượu rỗng của ông ba.


“Sao thế, con?” Eri quay sang hỏi, khi thấy Ran lôi ra một vỏ chai rượu.


“Là Gin,” Ran đưa cho mẹ cô xem chai rượu không. “Bé Ai … bé Shiho nói rằng đó là tên của gã sát thủ đã hãm hại Shinichi. Mật danh của gã là Gin. Có lẽ hôm nay Shinichi tình cờ nhìn thấy nhãn chai rượu này nên mới đột ngột xỉu đi …” “và thét lên vì sợ nữa …”


“Được rồi, chừng nào cậu bé tỉnh dậy thì chúng ta tính tiếp,” Eri quay lại với công việc lau dọn nhà bếp. “Mẹ đang lo chuyện khác kìa. Giờ làm sao mà giải thích với ba con về chuyện Kogoro gật gù đây …”


“Ôi trời trông mẹ kìa …” Ran bật cười khúc khích vẻ tinh quái khiến Eri đỏ mặt.


“Thế nghĩa là sao?” bà luật sư vội nói.


“Cái gì nghĩa là sao?” Kogoro cằn nhằn bước vào bếp. « Cậu bác sĩ đó dặn là có việc gì thì cứ phone ngay cho cậu ta … cô làm sao mà mặt mày đỏ tưng bừng thế hử ? »


« Chẳng sao cả ! » Eri thậm chí còn đỏ mặt hơn, vôi quay mặt về phía bồn rửa chén.


« Cứ làm như tôi không biết ấy, cô mà ngượng ngùng như thế thì chắc chắn là phải có chuyện ! » Kogoro bướng bỉnh cãi. Ran chỉ còn biết trợn mắt và quay lưng bước đi, về phòng mà Shinichi đang ngủ.


« Bây giờ biết rõ cậu ấy là Shinichi rồi, mình lại thấy kì kì, » Ran mỉm cười kín đáo. « Nhưng mà cứ hi vọng là cậu ấy sẽ nhớ ra mọi chuyện khi tỉnh dậy, có phải là quá tham lam hay không ? »


« Mmmm … » Shinichi rên khe khẽ, lông mày khẽ nhướn lên và nhăn nhó vì sắp tỉnh lại. Ran âu yếm đặt một bàn tay lên trán cậu ta, vuốt nhẹ cho phẳng những vết nhăn li ti. Gương mặt của Shinichi ngay lập tức thanh thản trở lại rồi hắn dần dần mở mắt ra.


« Ran … chị Ran đấy à ? » hắn bật lên thành tiếng, nhưng hình như hơi lưỡng lự. Ran không trả lời vội, cô nhìn thẳng vào đôi mắt Shinichi một lúc. Trái tim cô như thắt lại. Trông Shinichi mỏng manh và hoảng sợ quá … cô không muốn nhìn thấy ánh mắt đó chút nào.


« Em thấy trong người thế nào rồi hả … Conan ? » Ran cũng dè dặt mãi mới thốt lên được một câu, vì không biết Shinichi muốn được gọi bằng tên nào.


“Em …” Conan dụi dụi mắt. “Kì lạ lắm, chị Ran ạ.”


“Cái gì lạ hả em?” Ran dịu dàng hỏi.


“Em bắt đầu nhớ ra nhiều thứ …” Conan thì thầm khe khẽ. “Chúng kì cục lắm … em nhớ ra những chuyện mà em biết em không thể nào biết được … và những thứ đáng sợ lắm …”


“Ý em là sao?” Ran gợi ý. Trông Shinichi tái nhợt và hoảng sợ, nhưng vẫn cố tìm cách giải thích cho cô nghe.


« Em nhớ ra chị, chị Ran à, » giọng cậu nhóc lặng lẽ khác thường, « nhưng chị còn rất nhỏ trong kí ức của em … trong khi chị lớn hơn em 10 tuổi, em làm sao mà quen biết chị khi chị nhỏ tuổi như thế được, nhưng … em còn nhớ ra một kẻ giết người, một cô gái trẻ bị bắn chết … và còn … »


« Là những kí ức mà em cho rằng không thuộc về em hả, » Ran nhẹ nhàng nói nốt. Conan gật đầu lia lịa.


« Chuyện này là sao hả chị Ran ? » cậu nhóc thì thầm.


« Đó là … » Ran chưa sẵn sàng để kể cho Shinichi nghe mọi chuyện vào lúc này, cô không có ý định đó, nhưng mà … bây giờ trông cậu ấy hoảng loạn quá, cô biết nếu cô kiếm cớ để bắt cậu ấy quên đi thì cũng không được, Shinichi rất thông minh và cứng cỏi. Shinichi đủ tinh tường để biết chuyện gì là đúng, và chuyện gì là không hợp lí. Ran hít một hơi dài rồi nói với cậu nhóc. « Đó đúng là kí ức của em đấy. »


« Nhưng mà … » Shinichi lẩm nhẩm trong miệng vẻ băn khoăn. Ran giơ một ngón tay làm hiệu im lặng rồi nói tiếp.


« Em nghe này, Conan … » Ran cố lấy giọng bình tĩnh nhất có thể. « Chuyện này rất … khó giải thích, nhưng những kí ức đó thật sự là của em đó. Đó không phải là quá khứ của Edogawa Conan bởi vì … vì em không phải là Edogawa Conan. »


« Ý chị là sao ? » Shinichi ngẩng lên nhìn cô và nhíu mày.


« Chị cũng mới biết cách đây không lâu, » Ran nắm lấy một bàn tay của Shinichi để yên ủi cậu bé, « Edogawa Conan là tên giả của em. Gã sát thủ mà em nhắc tới vừa rồi đó … có phải là em nhớ ra gã khi em nhìn thấy nhãn hiệu chai rượu của ba chị không ? » vẻ hoảng hốt trên mặt Shinichi khi Ran nhắc tới chữ « Gin » đã trả lời thay cho cậu nhóc. « Hai năm trước chính gã đã tìm cách giết chết em. Em trốn thoát nhưng em buộc phải mai danh ẩn tích. Em bịa ra một cái tên giả và tới sống ở đây. »


« Ra là thế … » Shinichi lẩm bẩm. « Hèn chi em thấy rất kì … thế thực ra em là ai ? »


« Tên thật của em là … » Ran nhắm mắt lại, cố trấn tĩnh rồi nói thật chậm. « Tên của em là Kudo Shinichi. »


Shinichi chớp mắt rồi nhìn cô chằm chằm. « Em tưởng đâu anh Shinichi bằng tuổi chị cơ mà. »


« Đúng là thế, ý là, Shinichi, anh bằng tuổi em, » Ran nói nhanh. « Nhưng tên mafia đó đầu độc anh và … anh không chết. Anh… teo nhỏ lại. »


« Cái gì cơ ?! » Shinichi giật thót. « Vô lí ! »


« Em cũng từng nghĩ như vậy, nhưng mà … » Ran thì tham. « Nhưng mà em vẫn biết anh là Shinichi. »


« Không, không phải thế ! Tôi không tin ! » Shinichi la lên và đứng bật dậy, trông còn hoảng hốt và kinh sơ hơn trước. « Cái gì ? Tôi là một người lớn bị thuốc độc làm teo nhỏ và bị mafia truy sát ư ? Cái gì vậy ? Tôi đang sống trong tiểu thuyết giả tưởng chắc ?! »


« Shinichi à, anh phải bình tĩnh lại, em biết là chuyện rất khó tin và khủng khiếp nhưng anh phải … » Ran cố gắng nài nỉ nhưng nghe cách xưng hô và cái tên Shinichi được thốt ra từ miệng Ran chỉ khiến Shinichi thêm hoảng sợ. Khi Ran kịp trấn tĩnh lại và ý thức được chuyên gì đang diễn ra thì Shinichi đã chạy ra đến cửa. Ran ngồi thừ ra đó nhìn cánh cửa một lúc rồi vội túm lấy áo khoác và giày của Shinichi rồi lao theo hướng chạy của cậu ta, không chần chừ thêm một giây nào nữa.




Xxxxxxxxxxxxxx





« Không ! Vô lí ! Tôi không tin ! Tôi không tin!



Conan vẫn chạy như ma đuổi dù đôi bàn chân đã tê cứng dưới tiết trời đông. Đầu hắn quay mòng mòng như điên, tái hiện lại dần dần những kí ức ghê sợ, khủng khiếp, tăm tối và giờ đây có cả …


Hắn suýt vấp té khi nhận ra con đường nhỏ rẽ vào công viên Beika, trước mắt hắn hiện ra hình ảnh Ran đang đứng trước mặt hắn, hai má đỏ bừng, còn kia là hắn, một tay hắn đặt trên cằm cô gái và xoay mặt cô ấy về phía hắn, thế rồi đôi mắt cô ấy ánh lên một tia quyết tâm rồi cô ấy nhón chân lên và …


Không! Trời ơi … có lẽ nào lại là như thế?!



Hắn lại vấp té thêm một lần nữa, bất chợt hắn rùng mình. Hắn đã bỏ chạy như mất trí, và quên mang theo áo khoác thậm chí không xỏ giày – có đúng hắn là một tên ngốc không? Trời lạnh quá …


“Người ta hay đùa nhau là thông minh đột xuất ngu liên tục, còn trường hợp của cậu là ngược lại đấy nhóc!”


Conan giật mình kinh ngạc khi có ai đó bất chợt nhấc bổng hắn lên và quấn nhanh một cái áo khoác rộng thùng thình của người lớn quanh người hắn rồi đặt hắn ngồi ngay ngắn trên băng ghế công viên. Rồi kẻ nào đó, ai mà biết được, cũng ngồi xuống bên cạnh hắn. Hắn không tài nào nhìn rõ mặt tên đó bởi vì anh ta đang mặc áo mũ trùm hết mái tóc, chưa kể còn đội mũ lưỡi trai màu tối thui nữa. Chỉ có cảm giác là anh chàng này trẻ măng. Và quan trọng là … trông quen quen.



“Chắc không nhớ tôi là ai đâu nhỉ?” người kia buông 1 câu bình luận bâng quơ. Conan lắc đầu.


“Trông anh quen lắm …” hắn ngập ngừng, rồi thở dài não nề. “Nhưng hiện tại thì tôi không biết anh là ai.”


“Cầm lấy đi,” Conan vươn tay ra cầm lấy lá bài, nhưng khi hắn kéo cây bài về phía mình thì bất chợt 1 đống bông giấy cũng bay ra theo. “Ôi chết tiệt thật … xin lỗi nhé, bệnh nghề nghiệp ấy mà. Đây nè.” Người thanh niên nói dứt lời là chùm hoa giấy cũng biến mất luôn. Conan nhìn chằm chằm vào lá bài. Trông thì giống hệt lá bài tây, nhưng không phải, giữa cây bài nằm chình ình một gương mặt vẽ kiểu biếm họa, trông rất kì cục, một bộ mặt cười đeo mũ và kính một mắt, điệu cười đó trông mới ngứa gan làm sao chứ … ở góc cây bài không phải là số như bình thường, mà là 1412. Con số đó và bức hình đó bất chợt lóe lên trong óc Conan về 1 mảnh kí ức.


“Tội phạm cấp quốc tế mã số 1412 …” hắn bật ra thành tiếng. “Kaitou KID à?”


“Ừ, siêu đạo chích vô tiền khoáng hậu, tưởng là 1 mà không phải là duy nhất,” cậu con trai kia đáp thờ ơ, 1 chú chim bồ câu trắng muốt chui ra từ ống tay áo của anh ta, giờ đang đậu trên bàn tay cậu chủ. “Đôi lúc chính tôi cũng không biết mình thực sự là ai, giống như tâm trạng hỗn độn của cậu bây giờ ấy. Có muốn tâm sự 1 chút không nhóc?”


“ … tôi phải nói chuyện với Ran … à, chị Ran,” Conan dè dặt nói. “Nhưng tôi cũng không hiểu tại sao nữa … tức cười lắm, nhưng tôi thì nghĩ rằng mặc dù trên quả đất này chẳng có ma nào biết đến Kaitou KID, thì ít nhất anh cũng phải biết anh là người như thế nào …”


“Cứ gọi tôi là Kaito đi,” KID vuốt ve chú chim câu xinh đẹp. “Nhớ phát âm cho đúng đấy nhóc.”

Tài sản cá nhân
Xem tài sản của baby_Rosy
Tài sản
Tài sản:
Chữ ký của baby_Rosy


B-set by Aries
[Long fic]Khi chiếc hộp Pandora hé mở - Page 2 BkRxM

[Long fic]Khi chiếc hộp Pandora hé mở - Page 2 I_icon_minitimeSun Apr 03, 2011 5:17 pm

Dunno :]]
baby_Rosy
Aboutbaby_Rosy Người này hiện đang:
Chức vụ: .:Adminitrators:.

Giới tính : Nữ
Bài gửi Bài gửi : 619
Câu lạc bộ Câu lạc bộ : Karate
Birthday Birthday : 18/05/1998
Tâm trạng Tâm trạng : Dunno :]]

Tài sản
Tài sản:

Tiện ích
[Long fic]Khi chiếc hộp Pandora hé mở - Page 2 Icon4[Long fic]Khi chiếc hộp Pandora hé mở - Page 2 Icon5[Long fic]Khi chiếc hộp Pandora hé mở - Page 2 Icon6[Long fic]Khi chiếc hộp Pandora hé mở - Page 2 Icon7

Cấp bậc.:Adminitrators:.

http://rosyphung18.blogspot.com
Thông Tin Cá Nhân
Giới tính : Nữ
Bài gửi Bài gửi : 619
Câu lạc bộ Câu lạc bộ : Karate
Birthday Birthday : 18/05/1998
Tâm trạng Tâm trạng : Dunno :]]

Bài gửiTiêu đề: Re: [Long fic]Khi chiếc hộp Pandora hé mở

Chương 56: Trò chơi với cái tên
Spoiler:
 




Chương 57: Liều thuốc độc


Spoiler:
 



Góc thử tài:
Hãy đóan xem chuyện gì sẽ xảy ra ở chap sau?Mấy tên áo đen mà Heiji cùng Kazuha tình cờ chạm mặt là.....
Chuyện gì sẽ xảy ra với Hei-Kaz?Tất cả sẽ được hé lộ tại CHƯƠNG 58


Đều đặn như...vắt chanh, chương 58 sẽ gặp các bạn vào ngày mai


Tài sản cá nhân
Xem tài sản của baby_Rosy
Tài sản
Tài sản:
Chữ ký của baby_Rosy


B-set by Aries
[Long fic]Khi chiếc hộp Pandora hé mở - Page 2 BkRxM

[Long fic]Khi chiếc hộp Pandora hé mở - Page 2 I_icon_minitimeMon Apr 04, 2011 7:49 am

Dunno :]]
baby_Rosy
Aboutbaby_Rosy Người này hiện đang:
Chức vụ: .:Adminitrators:.

Giới tính : Nữ
Bài gửi Bài gửi : 619
Câu lạc bộ Câu lạc bộ : Karate
Birthday Birthday : 18/05/1998
Tâm trạng Tâm trạng : Dunno :]]

Tài sản
Tài sản:

Tiện ích
[Long fic]Khi chiếc hộp Pandora hé mở - Page 2 Icon4[Long fic]Khi chiếc hộp Pandora hé mở - Page 2 Icon5[Long fic]Khi chiếc hộp Pandora hé mở - Page 2 Icon6[Long fic]Khi chiếc hộp Pandora hé mở - Page 2 Icon7

Cấp bậc.:Adminitrators:.

http://rosyphung18.blogspot.com
Thông Tin Cá Nhân
Giới tính : Nữ
Bài gửi Bài gửi : 619
Câu lạc bộ Câu lạc bộ : Karate
Birthday Birthday : 18/05/1998
Tâm trạng Tâm trạng : Dunno :]]

Bài gửiTiêu đề: Re: [Long fic]Khi chiếc hộp Pandora hé mở

Chương 58 : Cả nghĩ
Spoiler:
 








Chương 59: Dung dịch tẩy não Amnesial





Spoiler:
 

Tài sản cá nhân
Xem tài sản của baby_Rosy
Tài sản
Tài sản:
Chữ ký của baby_Rosy


B-set by Aries
[Long fic]Khi chiếc hộp Pandora hé mở - Page 2 BkRxM

[Long fic]Khi chiếc hộp Pandora hé mở - Page 2 I_icon_minitimeMon Apr 04, 2011 7:53 am
Dunno :]]
baby_Rosy
Aboutbaby_Rosy Người này hiện đang:
Chức vụ: .:Adminitrators:.

Giới tính : Nữ
Bài gửi Bài gửi : 619
Câu lạc bộ Câu lạc bộ : Karate
Birthday Birthday : 18/05/1998
Tâm trạng Tâm trạng : Dunno :]]

Tài sản
Tài sản:

Tiện ích
[Long fic]Khi chiếc hộp Pandora hé mở - Page 2 Icon4[Long fic]Khi chiếc hộp Pandora hé mở - Page 2 Icon5[Long fic]Khi chiếc hộp Pandora hé mở - Page 2 Icon6[Long fic]Khi chiếc hộp Pandora hé mở - Page 2 Icon7

Cấp bậc.:Adminitrators:.

http://rosyphung18.blogspot.com
Thông Tin Cá Nhân
Giới tính : Nữ
Bài gửi Bài gửi : 619
Câu lạc bộ Câu lạc bộ : Karate
Birthday Birthday : 18/05/1998
Tâm trạng Tâm trạng : Dunno :]]

Bài gửiTiêu đề: Re: [Long fic]Khi chiếc hộp Pandora hé mở

Chuyện gì đã, và ĐANG xảy ra với Heiji???



Chương 60: Chào nhé, bạn đồng cảnh ngộ!

Spoiler: