(¯`•¸·´¯) Ran Mori Fan Club (¯`·¸•´¯)
Chào mừng mọi người đã đến với Ran Mori FC. Hãy đăng kí ngay bây giờ để có thể trở thành một thành viên của đại gia đình RFC nhé!
(Long fic) Love again 631c6cbbea94f8cd94c7ab5a64fdc235_45812660.mouri
(¯`•¸·´¯) Ran Mori Fan Club (¯`·¸•´¯)
Chào mừng mọi người đã đến với Ran Mori FC. Hãy đăng kí ngay bây giờ để có thể trở thành một thành viên của đại gia đình RFC nhé!
(Long fic) Love again 631c6cbbea94f8cd94c7ab5a64fdc235_45812660.mouri
(Long fic) Love again 2454906408976a05dfaco

Trang ChínhTrang Chính  Tìm kiếmTìm kiếm  Đăng kýĐăng ký  Đăng NhậpĐăng Nhập  
(Long fic) Love again Mashim10
Đăng ký

Chào mừng đến với diễn đàn
» Nếu đây là lần đầu tiên bạn tham gia diễn đàn, xin mời bạn xem phần hỏi / đáp để biêt cách sử dụng diễn đàn
» Để có thể tham gia thảo luận, bạn phải đăng ký làm thành viên.Bấm vào đây để đăng ký.

Za, hè về rồi, cùng chơi nào mọi người ơi >"<. Hãy vô topic [Hot] 2nd RFC's SUMMER FESTIVAL để bắt đầu một mùa hè thật vui nhé. ^^~

Share|

(Long fic) Love again

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down
Chuyển đến trang : 1, 2  Next
(Long fic) Love again I_icon_minitimeSat Jan 21, 2012 11:54 am

Ko có tâm trạng nào để nói cả.
Angel99
AboutAngel99 Người này hiện đang:
Chức vụ: .:Member cấp 5:.

Giới tính : Nữ
Bài gửi Bài gửi : 484
Câu lạc bộ Câu lạc bộ : Girls
Birthday Birthday : 11/08/1999
Tâm trạng Tâm trạng : Ko có tâm trạng nào để nói cả.

Tài sản
Tài sản:

Tiện ích
(Long fic) Love again Icon4(Long fic) Love again Icon5(Long fic) Love again Icon6(Long fic) Love again Icon7

Cấp bậc.:Member cấp 5:.

Thông Tin Cá Nhân
Giới tính : Nữ
Bài gửi Bài gửi : 484
Câu lạc bộ Câu lạc bộ : Girls
Birthday Birthday : 11/08/1999
Tâm trạng Tâm trạng : Ko có tâm trạng nào để nói cả.

Bài gửiTiêu đề: (Long fic) Love again

Mik thấy bài nè hay nên post cho mn coi 6472
Nguồn:kenhsinhvien.net


Fic title: Love Again
Disclaimers: Nhân vật không thuộc về mình,nhưng nội dụng và diễn biến của từng nv trong fic hoàn toàn thuộc về mình cho dù thế nào đi nữa ^^.
Genres: Tình cảm.
Pairing: ShinRan và các cp trong DC
Rating: Mọi người đều có thể đọc.

CHAP 1

Cô cảm thấy mọi thứ đã diễn ra cứ hệt như một giấc mơ.Một giấc mơ không màu,nhạt nhòa và phảng phất mùi vị mặn chát của nước mắt.Chiếc rèm cửa trắng khẽ lay động theo từng cơn gió,một giai điệu không tên buồn da diết ngân lên trong kí ức.Khẽ chớp mắt khi có tiếng đóng cửa từ phía sau nhưng cô gái với mái tóc đen xõa dài vẫn không quay lại.

''Cậu ấy đã tỉnh lại nhưng…''

''Tớ biết.''

''Ran.''_Cô gái với mái tóc ngắn nâu đỏ khẽ gọi.

''Mười bảy năm,đó không phải là một khoảng thời gian ngắn đúng không?Cậu ấy đã ngủ một giấc thật dài,để khi thức dậy...Đến cuối cùng tất cả những kỉ niệm,kí ức đối với cậu ấy có giá trị như thế nào,tớ cũng đã không còn muốn biết nữa.''_Ran bật cười chua xót,từng tia nắng đang nhảy múa bên ngoài cửa sổ giờ đây khiến cô thật chói mắt.

''Hãy cho cậu ấy thời gian!''

''Tớ đã cho cậu ấy quá nhiều thời gian.Tớ đã từng nghĩ mình chỉ cần chờ đợi,tin tưởng nhưng như thế vẫn chưa đủ.Shinichi chưa bao giờ tin tưởng tớ,cậu ấy đã chọn cách im lặng và chính điều ấy đã tạo nên một khoảng trống rất lớn.Tình yêu này khiến tớ quá mệt mỏi.''

''Cậu ấy đã cứu cậu và giờ đây cậu muốn bỏ cuộc?Tất cả mọi thứ cậu ấy làm đều là vì muốn bảo vệ cậu,người con gái mà cậu ấy yêu nhất.''_Tiếng nói ấy pha lẫn chút đau đớn và giận dữ.Ánh mắt cô như xoáy sâu vào Ran.

Khoảng không gian yên tĩnh đến ngạt thở.Ran vẫn đứng đấy,từ lúc bắt đầu cuộc nói chuyện,chưa lần nào cô quay lại.

''Shiho,tớ có thể gọi cậu như thế không?''_Khẽ nghiêng đầu và mỉm cười khi nghe tiếng ậm ừ truyền đến từ phía sau._’’Nếu lúc đó chúng ta cùng lớn lên bên nhau thì sẽ thế nào nhỉ?Shinichi,cậu và tớ.Có thể người cậu ấy chọn sẽ là cậu.Ái dà,như vậy tớ sẽ bị thất tình mất.''

''Cậu sao vậy?Dù cho như thế nào thì cậu ấy vẫn sẽ chọn cậu''_Shiho cảm thấy mọi thứ đang diễn ra thật ngu ngốc.

''Sao cậu dám chắc thế?ĐỪNG QUA ĐÂY!''_Ran bỗng hét lớn khi nhận ra tiếng bước chân đang đến gần.

Shiho có chút bối rối,cô chỉ muốn đến bên để có thể an ủi Ran.Đây là lần đầu tiên cả hai người nói chuyện với nhau sau khi chiến đấu để tiêu diệt băng nhóm áo đen,nhưng dường như cô cảm thấy Ran có điều gì đó không ổn.

''Tớ xin lỗi.''_Ran nói.

Liếc qua hình ảnh phản chiếu trên kính,Ran có thể nhận ra một Shiho thật xinh đẹp đang nhíu mày ở phía sau mình.Cô mặc chiếc áo sơ mi tay dài màu trắng cùng với quần jeans xanh nhạt,nhìn tuy thật giản dị nhưng lại toát lên vẻ đẹp rất sinh động.Ánh mắt sắc xảo,kiên định ấy vẫn không thay đổi.Ran biết mình và cô là hai cá thể hoàn toàn đối lập nhưng trái tim lại chung nhịp đập vì một người.Shiho cũng là một thiên thần,một thiên thần với đôi cánh đen tuyệt đẹp mạnh mẽ,bị vây kín bởi rừng lửa của địa ngục và có đôi lúc Ran ước ao rằng: mình cũng được mạnh mẽ như cô ấy.

''Shiho,cậu có dám cùng tớ chơi một trò chơi không?''

''Hửm''

''Love again''_Ran nhẹ giọng_''Ngay lúc này tình cảm của Shinichi dành cho mỗi người chúng ta đều là số 0,cậu cũng đã có thể sống thật với chính bản thân mình.Một Miyano Shiho mà cậu luôn muốn.Cả ba chúng ta đều đang ở vạch xuất phát.Cũng đã không còn Ran Mori,thanh mai trúc mã của Shinichi hay là Sherry thành viên của băng nhóm áo đen nữa.''

''Ran,nếu cậu không mau vứt bỏ những suy nghĩ ngu ngốc ấy đi thì…''

''Một cơ hội cho chính cậu,mà cậu lại bỏ qua sao? Nhát thật đấy,hay cậu lại sợ Shinichi sẽ chọn tớ?''_Ran bật cười.

''Cậu đã thay đổi,lúc này tớ cảm thấy thật đáng sợ.Một người luôn trân trọng tình cảm như cậu lại muốn mang nó ra đặt cược à?''_ Shiho thật sự không hiểu,rốt cuộc mọi thứ đang xảy ra là tốt hay xấu.

''Con người thì phải dần trưởng thành chứ.Sao? Cậu quyết định thế nào?''

''Đừng làm mình tổn thương hơn nữa.''

''….''

''Nếu cậu không tham gia,thì tớ sẽ biến mất,mãi mãi không xuất hiện trước cậu ấy nữa.''

''Ran…''_Shiho cảm thấy giọng mình như nghẹn lại.

''Hãy yêu cậu ấy như chính trái tim cậu luôn muốn,đừng trốn tránh nữa.''

''Được nhưng…cậu phải hứa sẽ không phá luật.''

''Được,tớ hứa''_Ran mỉm cười_''Bây giờ thì tớ hơi mệt,tớ muốn nghỉ một chút.''

''Uhm,tớ về cho cậu nghỉ ngơi.''

Thời gian đã trôi qua rất lâu kể từ khi Shiho rời khỏi phòng nhưng Ran thì vẫn ngồi đấy.Áp nhẹ tay trái lên miếng băng gạc to ở bên má,Ran như cảm thấy trái tim mình như ngừng đập.

Vụ nổ bom lúc ấy,nếu Shinichi không lao vào cứu cô kịp lúc thì có lẽ Ran đã không thể sống sót.Tại sao cậu ấy không cùng bỏ chạy với mọi người?Tại sao lại chỉ có duy nhất cậu ấy nhận ra sự vắng mặt của cô khi đã thoát thân.Tại sao lại lao trở vào ngôi nhà đó?Tại sao?

Khi tỉnh dậy Ran đã không ngừng hỏi hàng trăm câu hỏi tại sao.Càng đau đớn hơn khi một bên khuôn mặt của cô gần như đã bị bỏng nặng.Sự bùng nổ sức nóng của quả bom đã khiến cả hai va đập rất mạnh với một Shinichi luôn cố gắng che chở cho cô.Nhưng nếu không phải vì quay lại cứu một đứa con gái vụng về thì có lẽ cậu ấy đã không chấn thương não bộ,dẫn đến mất toàn bộ kí ức,có thể là mãi mãi.

Ran từ bé cho đến giờ vẫn không ngừng cố gắng để có thể xứng đáng đứng cạnh người mà cô yêu.Nhưng dù thế nào việc cố chạm đến thế giới riêng của cậu ấy luôn khiến cô dường như gián tiếp làm tổn thương cả hai.Gánh nặng! Nỗi lo lắng!Đó là những điều duy nhất mà đến giờ cô có thể nghĩ.

Cô biết Shiho là một cô gái tốt,tình cảm cô ấy dành cho Shinichi so với cô chưa hẳn đã là thua kém.Dù thế nào thì Ran vẫn luôn cảm ơn Chúa đã mang cô ấy đến bên cạnh người mà cô yêu.Vì cô biết thiên thần nào cũng cần được yêu thương.

Chạm tay vào khóe mắt,bất chợt Ran nhận ra đã không có bất kì giọt nước mắt nào.

Tài sản cá nhân
Xem tài sản của Angel99
Tài sản
Tài sản:
Chữ ký của Angel99



Được sửa bởi Angel99 ngày Mon Jan 30, 2012 6:41 pm; sửa lần 1.
(Long fic) Love again I_icon_minitimeSat Jan 21, 2012 5:28 pm

Life is a journey!
minhnguyet_1998
Aboutminhnguyet_1998 Người này hiện đang:
Chức vụ: .:Super Moderator:.

Giới tính : Nữ
Bài gửi Bài gửi : 1346
Câu lạc bộ Câu lạc bộ : Detective
Birthday Birthday : 25/03/1998
Tâm trạng Tâm trạng : Life is a journey!

Tài sản
Tài sản:

Tiện ích
(Long fic) Love again Icon4(Long fic) Love again Icon5(Long fic) Love again Icon6(Long fic) Love again Icon7

Cấp bậc.:Super Moderator:.

https://www.facebook.com/profile.php?id=100003178423565
Thông Tin Cá Nhân
Giới tính : Nữ
Bài gửi Bài gửi : 1346
Câu lạc bộ Câu lạc bộ : Detective
Birthday Birthday : 25/03/1998
Tâm trạng Tâm trạng : Life is a journey!

Bài gửiTiêu đề: Re: (Long fic) Love again

Fic này hay lắm Angel99, miêu tả nội tâm nhân vật rất sâu sắc, mặc dù mình nhận thấy Ran đã thay đổi nhiều so vs nhân vật trong manga: độc đoán hơn, mạnh mẽ hơn, còn Shiho thì lại có vẻ yếu đuối, vote + cho bạn vì bài viết này, post tiếp đi nhé

Tài sản cá nhân
Xem tài sản của minhnguyet_1998
Tài sản
Tài sản:
Chữ ký của minhnguyet_1998


(Long fic) Love again Signstudy
Welcome to my Facebook

(Long fic) Love again I_icon_minitimeSun Jan 22, 2012 9:44 am

Ko có tâm trạng nào để nói cả.
Angel99
AboutAngel99 Người này hiện đang:
Chức vụ: .:Member cấp 5:.

Giới tính : Nữ
Bài gửi Bài gửi : 484
Câu lạc bộ Câu lạc bộ : Girls
Birthday Birthday : 11/08/1999
Tâm trạng Tâm trạng : Ko có tâm trạng nào để nói cả.

Tài sản
Tài sản:

Tiện ích
(Long fic) Love again Icon4(Long fic) Love again Icon5(Long fic) Love again Icon6(Long fic) Love again Icon7

Cấp bậc.:Member cấp 5:.

Thông Tin Cá Nhân
Giới tính : Nữ
Bài gửi Bài gửi : 484
Câu lạc bộ Câu lạc bộ : Girls
Birthday Birthday : 11/08/1999
Tâm trạng Tâm trạng : Ko có tâm trạng nào để nói cả.

Bài gửiTiêu đề: Re: (Long fic) Love again

CHAP 2:


''Cậu nghĩ chúng tôi sẽ dễ dàng tin vào cái lý do này sao?''_Người con trai có nước da ngăm đen đặt lá thư trên tay xuống chiếc bàn kính,nhướn mày cất giọng hỏi.


Cảm nhận được ánh mắt của mọi người trong phòng đều đang đổ dồn về phía mình,Sonoko gượng cười một cách khó khăn,trong lòng thầm mắng cái tên hay xăm soi trước mặt mình một ngàn lần.


''Mọi thứ cậu ấy đều đã viết trong thư.Cậu ấy mong mọi người sẽ hiểu.''


''Để lại một lá thư rồi rời đi,nói rằng chúng ta đừng bao giờ để cho Shinichi biết cậu ta từng tồn tại chỉ với lý do ''đã quá mệt mỏi''.Đến cuối cùng cậu ta thiếu niềm tin ở những người đã cùng sát cánh chiến đấu giữa sự sống và cái chết thời gian qua như chúng tôi thế sao?''_Một người con trai khác cau mày.


Có tiếng thở dài khe khẽ vang lên.


''Kaito cậu đừng có nói Ran như thế.''_Kazuha khẽ nhắc trong lúc cô bạn bước qua Hattori và đến trước mặt Sonoko_''Có phải vì Shinichi không?''


Sonoko đã cố gắng nói điều gì đó nghe tựa như ''không phải'' ''là mệt mỏi'' trong bối rối,cố né tránh ánh mắt kiên định từ phía Kazuha.


''Trung sĩ Takagi và thiếu úy Sato đã hy sinh.Anh Makoto vẫn đang trong tình trạng hôn mê,chúng ta đã đánh đổi quá nhiều để đối đầu với bọn chúng và bây giờ sau tất cả mọi thứ ….''


''HATTORI''_Sonoko hét lớn và bắt đầu giận dữ_''Cậu có thôi cái kiểu nói ấy không hả?Tớ biết để tổ chức áo đen ấy có thể bị quét sạch như ngày hôm nay,tất cả chúng ta đã chịu quá nhiều tổn thương nhưng Ran,cậu ấy cũng vậy, cậu ấy cũng đau đớn với sự ra đi của họ,cả chuyện Shinichi và vết bỏng ấy mọi thứ khiến cậu ấy...''_Sonoko bất ngờ đưa tay che miệng,ánh mắt như đang cố che giấu một điều gì đó.


''Vết bỏng?Đến cuối cùng thì cậu cũng nói ra lý do thật sự có đúng không?''_Hattori nhíu mày.


''Đó là lí do sau khi mọi thứ kết thúc,chúng tớ chưa bao giờ được phép vào thăm cậu ấy.''_Kaito nói.


''Tại sao không nói với chúng tớ?Tại sao lại chịu đựng một mình?''Kazuha bật khóc.

''Cậu ta là ĐỒ NGỐC''_Hattori đập mạnh tay xuống bàn,cảm nhận được dường như khóe mắt mình cũng đã ướt.




Khung cảnh về tương lai phía trước của họ liệu có tươi sáng như đã từng kì vọng.Mất mát,nỗi đau và nước mắt là những thứ đang tràn ngập trái tim họ.





Sonoko đến cuối cùng vẫn không thể ủng hộ với quyết định của Ran nhưng cô lựa chọn tôn trọng nó.Đến lúc nào đó,khi con người có thể thoát ra khỏi chiếc kén của mình,lúc đó họ mới thật sự trở nên mạnh mẽ.Cô nghĩ đến Makoto và khoảng thời gian khó khăn của cả hai phía trước lại bất chợt rơi nước mắt.Bây giờ đối với cô,chờ đợi anh tỉnh lại là hạnh phúc lớn nhất.




Shiho từ lúc bắt đầu cuộc nói chuyện đã luôn im lặng.Ánh mắt cô như nhìn vào một cõi xa xăm vô định.Bước ngang qua mọi người để rời khỏi phòng.’’Trò chơi đó,vốn ngay từ đầu cậu ta đã phá luật’’ tiếng nói khe khẽ vang lên sau tiếng đóng lại của cánh cửa.

Đến cuối cùng sau một thời gian dài dông bão,họ vẫn chưa thể thấy được ánh nắng và sắc màu rực rỡ của cầu vòng.Và ngày hôm nay cũng không có nắng.





Shinichi cảm thấy trái tim mình đau nhói.Hình ảnh mờ nhạt với chiếc váy trắng bỗng lướt qua thật nhanh.Cơn đau đầu lại bắt đầu hành hạ cậu.Bám chặt tay vào thành giường Shinichi đã ngất đi vì cơn đau.










Ở đâu đó,cô gái dùng sợi dây màu đỏ buột lại mái tóc đen dài của mình.Khẽ nhìn lên bầu trời,môi thì thầm:''Shinichi,tạm biệt''

--------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------

Cuối cùng, mik chúc mn ăn Tết vui vẻ nhak. :onion69: :onion73: :onion06: :cuteonion27: :leaf3: :leaf8: :leaf: :bb17:

Tài sản cá nhân
Xem tài sản của Angel99
Tài sản
Tài sản:
Chữ ký của Angel99

(Long fic) Love again I_icon_minitimeTue Jan 24, 2012 11:50 am

Ko có tâm trạng nào để nói cả.
Angel99
AboutAngel99 Người này hiện đang:
Chức vụ: .:Member cấp 5:.

Giới tính : Nữ
Bài gửi Bài gửi : 484
Câu lạc bộ Câu lạc bộ : Girls
Birthday Birthday : 11/08/1999
Tâm trạng Tâm trạng : Ko có tâm trạng nào để nói cả.

Tài sản
Tài sản:

Tiện ích
(Long fic) Love again Icon4(Long fic) Love again Icon5(Long fic) Love again Icon6(Long fic) Love again Icon7

Cấp bậc.:Member cấp 5:.

Thông Tin Cá Nhân
Giới tính : Nữ
Bài gửi Bài gửi : 484
Câu lạc bộ Câu lạc bộ : Girls
Birthday Birthday : 11/08/1999
Tâm trạng Tâm trạng : Ko có tâm trạng nào để nói cả.

Bài gửiTiêu đề: Re: (Long fic) Love again

CHAP 3:


Tách…



Tiếng mở cửa vang lên nhẹ nhàng kèm theo đó là một luồng khói bay ra mù mịt,làm cho người đang đứng ở cửa mắt cay xè và bắt đầu ho dữ dội.



''May là mình nhớ ra kịp lúc''_Tiếng lẩm bẩm vang lên từ trong căn phòng đầy khói.



''May cái đầu cậu,có muốn chết thì chết cách khác đi,bày ra cái trò chết trong phòng kín làm gì?''_Một giọng con gái đáp to từ ngoài cửa.



Shiho bước vội vào nhà,vừa đi cô vừa đưa tay che lấy mũi.Cô mặc một chiếc sơ mi dài tay màu xanh nhạt cùng với chiếc váy đen dài tới gối.Mái tóc màu nâu đỏ vẫn ngắn ngang vai như thời gian trước.



Để lại túi đồ trên tay xuống bàn,cô ngước nhìn cái người trong luộm thuộm trước mặt mình bực bội,trong khi đó thì hắn lại chỉ biết đứng cười,tay vò rối tóc một cách bất đắc dĩ.



''Tớ nấu nước sôi và sẵn tiện chiên trứng mà tí xíu là quên mất.''_Tên đó vẫn típ tục cười.



Shiho vẫn yên lặng.Cô thật không hiểu nổi,chỉ mới một tuần không gặp mà cái tên kia lại tí nữa là gây họa.Đầu tóc thì rối,râu thì chưa cạo,chỉ mặc độc cái áo thun và cái quần short,mắt thâm quần đen đến không nhận ra.



''Shinichi,CẬU ĐI CHẾT ĐI!''_Không chịu nổi nữa rồi,cái tên này sao càng lớn lại càng thế này chứ.



Vâng!Đó chính là cậu Shinichi thám tử học trò vang danh một thời.Nhưng bây giờ thì khác,cậu ta ngoài nghề nghiệp thám tử còn là nhà văn chuyên viết truyện trinh thám.Tuy 6 năm trước,cậu ta trải qua giai đoạn mất hết kí ức rất khó khăn nhưng chẳng hiểu sao máu thám tử vẫn không thay đổi.



''Tớ phải nộp gấp bản thảo,gấp lắm!May mà cậu đến,không thì tớ đói chết mất!''_Vừa nói Shinichi vừa thả người xuống sô pha.



''…''



Shiho bước qua cái đống bề bộn trong nhà để tiến vào bếp.Cô phải bắt đầu nấu lại nước sôi và….nấu mì.Đừng hỏi lí do tại sao là mì mà không phải món gì khác,bởi lẽ cô cũng rất bận mà rất bận thì sẽ không có thời gian nghiên cứu về cách nấu nướng,vì thế món mì là món duy nhất sau trứng luộc cô có thể làm.



Nhìn bát mì nóng hổi trước mặt,Shinichi cảm kích vô cùng người con gái đang trừng mắt nhìn mình.Sáu năm trôi qua,cô ấy luôn ở bên cạnh cậu,dù đôi lúc tỏ ra vô cùng đáng sợ nhưng cậu biết Shiho luôn là cô bạn tốt nhất của mình.



''Chúng ta sắp phải trở về Nhật một chuyến''_Shiho nói.



''Hử''



''Hattori sắp kết hôn''



''…''



Shinichi lập tức suy nghĩ đến khung cảnh đám cưới,Hattori dắt tay Kazuha,còn cô thì đang ôm một bó hoa cưới thật to,bên dưới là tiếng vỗ tay chúc phúc của mọi người.



''Chuyện tình của cái tên ấy thật đáng ghen tị.''_Shinichi buông ra một câu._''Quen nhau từ rất lâu,qua bao nhiêu sóng gió,đến cuối cùng cũng được hạnh phúc.''



Shiho cảm thấy có điều gì đó trào dâng trong lòng mình.Cô nhớ về cô gái ấy,liệu nếu cô ấy còn ở đây thì mọi chuyện…Khẽ xoay cốc trà trên tay,cô như rơi vào khoảng lặng của riêng mình.



Shinichi chăm chú quan sát người con gái trước mặt,thời gian gần đây cậu thường thấy cô có đôi lúc thẫn thờ,không phải kiểu tập trung suy nghĩ khi cô đang nghiên cứu một đề tài nào đó.Thật chẳng giống một Shiho thường ngày lúc nào.



''Khi nào chúng ta về Nhật?''_Shinichi lên tiếng hỏi,kéo Shiho ra khỏi dòng suy nghĩ.



''Cậu thu xếp công việc đi,khoảng hai ngày nữa,Hattori bảo nếu cậu dám đến trễ thì cậu sẽ không tha đâu.''_Shiho nhướn mày._''Bây giờ tớ phải về,đề tài nghiên cứu vẫn chưa xong.''



''Shiho tớ có một việc muốn hỏi?''



''Sao?''



''À,mà thôi không có gì,cậu đi đi.''_Cậu mỉm cười.



Nhưng khi vừa chạm tay vào nắm cửa,Shiho cảm thấy trái tim mình như thắt lại.Bỗng chốc không khí xung quanh dường khi khiến người ta như ngạt thở.



''Shiho,lúc trước cậu có bao giờ để tóc dài không?''_Shinichi cũng không ngờ mình lại hỏi cô câu đấy.



''Không có và tớ cũng không bao giờ mặc váy trắng cả.''_Giọng nói vang lên thật nhỏ.



Shinichi ngạc nhiên trước câu nói của cô.



''Lúc trước cậu có kể về cô gái ấy,cô gái mà cậu đã nhìn thấy trong giấc mơ''



''Dạo này không hiểu sao tớ luôn mơ thấy cô ấy mỗi đêm.''_Shinichi thở dài,cậu không nhận ra được sự thay trong phút chốc của cô bạn mình.



''Uhm,tớ về đây.''_Shiho mỉm cười nhưng vẫn không quay lại.



Cánh cửa khép lại phía sau như tạo ra một khoảng cách rất xa rất giữa họ.




Dường như trong sâu thẳm trái tim của cậu chưa bao giờ quên được người con gái ấy và trong trái tim Shiho,hình ảnh của cậu cũng chưa bao giờ phai nhòa.























''Chúng ta sắp đến Nhật,đến Nhật thật rồi!''_Cậu bé với đôi mắt sáng ngời khe khẽ reo lên trong lúc nhấp nhỏm trên ghế máy bay.



''Lần này đến Nhật,mẹ sẽ dắt Toshiro đi nhiều nơi nhé!''_Một cô gái với mái tóc đen dài ngồi cạnh nghiêng đầu mỉm cười với cậu bé.



''Mẹ sẽ dắt Toshiro đến nơi mẹ từng sống chứ?''_Cậu bé Toshiro nhìn mẹ đầy hy vọng.



Người mẹ trẻ không nói gì chỉ chầm chậm gật đầu với cậu bé.Trong mắt cô ánh lên nỗi buồn không tên.Đã sáu năm trôi qua,giờ đây cô lại sắp có thể đặt chân lên mảnh đất quê hương thân thương của mình.Bao kỉ niệm lại ùa về trong cô,lắc đầu để xua đi mọi thứ,cô mỉm cười hạnh phúc khi nhìn nét háo hức trên khuôn mặt cậu con trai của mình.

Tài sản cá nhân
Xem tài sản của Angel99
Tài sản
Tài sản:
Chữ ký của Angel99

(Long fic) Love again I_icon_minitimeTue Jan 24, 2012 1:21 pm

phỞn vỳ nkữg tkứ rẤt vớ vẨn =]]
MewMew
AboutMewMew Người này hiện đang:
Chức vụ: .:Designer:.

Giới tính : Nữ
Bài gửi Bài gửi : 245
Câu lạc bộ Câu lạc bộ : B-people
Birthday Birthday : 11/01/1998
Tâm trạng Tâm trạng : phỞn vỳ nkữg tkứ rẤt vớ vẨn =]]

Tài sản
Tài sản:

Tiện ích
(Long fic) Love again Icon4(Long fic) Love again Icon5(Long fic) Love again Icon6(Long fic) Love again Icon7

Cấp bậc.:Designer:.

http://me.zing.vn/u/p3m30nkognk3o
Thông Tin Cá Nhân
Giới tính : Nữ
Bài gửi Bài gửi : 245
Câu lạc bộ Câu lạc bộ : B-people
Birthday Birthday : 11/01/1998
Tâm trạng Tâm trạng : phỞn vỳ nkữg tkứ rẤt vớ vẨn =]]

Bài gửiTiêu đề: Re: (Long fic) Love again

Fic này hay n mà thảm quá :onion16:
Đọc mà thg kik khủng

Tài sản cá nhân
Xem tài sản của MewMew
Tài sản
Tài sản:
Chữ ký của MewMew


(Long fic) Love again Tumblr_m5mv8liTKu1r4y417o2_500

♥♥♥♥♥ PAPARAZZI ♥♥♥♥♥

(Long fic) Love again Tumblr_m5m747cgQp1qke63io1_500

(Long fic) Love again I_icon_minitimeWed Jan 25, 2012 12:55 pm

Ko có tâm trạng nào để nói cả.
Angel99
AboutAngel99 Người này hiện đang:
Chức vụ: .:Member cấp 5:.

Giới tính : Nữ
Bài gửi Bài gửi : 484
Câu lạc bộ Câu lạc bộ : Girls
Birthday Birthday : 11/08/1999
Tâm trạng Tâm trạng : Ko có tâm trạng nào để nói cả.

Tài sản
Tài sản:

Tiện ích
(Long fic) Love again Icon4(Long fic) Love again Icon5(Long fic) Love again Icon6(Long fic) Love again Icon7

Cấp bậc.:Member cấp 5:.

Thông Tin Cá Nhân
Giới tính : Nữ
Bài gửi Bài gửi : 484
Câu lạc bộ Câu lạc bộ : Girls
Birthday Birthday : 11/08/1999
Tâm trạng Tâm trạng : Ko có tâm trạng nào để nói cả.

Bài gửiTiêu đề: Re: (Long fic) Love again

CHAP 4:


Ngày hôm nay là một ngày thật đầy nắng, còn bầu trời trên cao thì trong vắt một màu xanh.Rảo bước theo con đường sỏi nhỏ để tiến vào nghĩa trang,cô gái với hai vòng hoa trên tay chợt thấy lòng mình nặng trĩu.Cậu bé nhỏ đi bên cạnh cô cũng thật yên lặng,khác với vẻ ngoài thường ngày của mình.

Toshiro vừa đi vừa không ngừng đưa mắt tìm kiếm khắp nơi.Những chiếc bia mộ trắng nằm san sát nhau trải dài hai bên.Bên trên mỗi cái thường thì sẽ bắt gặp hình ảnh của những vòng hoa nhưng có những bia mộ dường như được bao quanh bởi đám cỏ xanh rì.

Cậu bé ngước lên nhìn mẹ mình một lần nữa,dưới ánh nắng trên khuôn mặt mẹ cậu bé dường như lấp lánh từng giọt nước. Bên má trái vết thẹo như ẩn như hiện.

Đến một lúc thì những bước chân cuối cùng của họ cũng dừng lại,phía trước ấy,hai bia mộ trắng như tuyết được đặt cạnh nhau trong cùng một ô vuông to xây bằng những viên gạch chữ nhật.
Takagi Wataru Sato Miwako

Toshiro có thể nhìn thấy nét mặt tươi cười rạng rỡ của họ trong bức hình dán phía trên bia mộ.Người con trai với nụ cười hiền và cô gái trông thật xinh đẹp rạng rỡ.

Cô gái nhẹ nhàng đặt từng vòng hoa lên mộ họ.Ánh mắt cô ngập tràn sự đau đớn.Họ đã từng là những cảnh sát trẻ tràn đầy nhiệt huyết với tương lai hứa hẹn biết bao hạnh phúc,nhưng thế rồi họ đã không bao giờ có thể hoàn thành được những dự định của mình…ở lại đây và yên nghỉ mãi mãi.

''Toshiro,con đến chào cô chú đi''_Cô gái vươn tay nắm lấy bàn tay bé nhỏ của cậu con trai mình._''Họ là những cảnh sát tuyệt vời nhất.''

Cậu bé lấp lánh ánh mắt nhìn vào từng bức ảnh của họ.Cơn gió chợt thổi qua nhẹ quét đi từng chiếc là vàng trên đất. Từng hình ảnh khủng khiếp của ngày hôm ấy cứ không ngừng lướt qua tâm trí của cô,quá đau đớn,quá tàn nhẫn.Đưa tay ôm lấy đứa con trai vào lòng cô bật khóc.

Thời gian cứ thế chầm chậm trôi qua cho đến khi cả hai nghe thấy một giọng nói trầm ấm vang lên,kèm theo đó là một chiếc khăn tay được đưa đến trước mặt cô.

''Cho cô''

Qua làn nước mắt cô vẫn nhận ra khuôn mặt quen thuộc ấy. Từng đường nét trên gương mặt ấy suốt thời gian qua đã là luôn là niềm an ủi trong trái tim cô. Nỗi nhớ, niềm đau, tình yêu tất cả như ngọn lửa bùng cháy trong khoảnh khắc này.Bàn tay run run,cố vươn ra để chạm vào chiếc khăn nhưng đến cuối cùng vẫn là không thể chạm được vào nó.Cô đưa tay lau đi những giọt nước mắt còn vươn trên má,mỉm cười ấp úng,lảng tránh ánh mắt người con trai đối diện.

Người đó vẫn không hề thay đổi,có chăng là nét chững chạc theo thời gian.Người đó vẫn nhìn hai mẹ con cô một cách chăm chú,đầu khẽ nghiêng,tay vẫn cầm chiếc khăn đưa về phía cô.

''Cám ơn,nhưng tôi không cần đâu''

''Cô quen với họ sao?''_Người con trai đưa ánh mắt về phía ngôi mộ trong lúc cất chiếc khăn vào túi.

''Họ đã từng giúp tôi.''

''Họ là những cảnh sát tuyệt vời,tuy tôi không nhớ gì về họ nhưng tôi nghe kể lại rằng,họ đã mất như thế nào?''

''Tôi có việc,chúng tôi đi trước''_Cô gái khẽ gật đầu,tay áp lên má trái một cách nhẹ nhàng.

''Tôi là Shinichi Kudo,còn cô và cả chú nhóc này nữa?''_Người con trai nháy mắt về phía cậu bé.

''Tôi là…Cháu tên là Toshiro Mori. Chúng tôi có việc.''_Cô gái nắm lấy tay cậu bé và bắt đầu bước đi.

Cảm giác cánh tay mình được giữ lại bởi một bàn tay mạnh mẽ nhưng ấm áp khác, cô bỗng hất mạnh tay ra trong sự ngỡ ngàng của Shinichi.

''Xin lỗi,tôi…''

''Không là lỗi của tôi,đáng ra tôi không nên như thế,chỉ là túi hành lý.''_Shinichi có hơi bối rối.

''Cám ơn''_Cô khẽ mỉm cười.

Cho đến khi bóng của cô gái và cậu bé khuất đi thì Shinichi vẫn đứng ở đấy dõi theo họ. Cậu không biết cảm giác lúc này là gì, cảm giác đau nhói trong tim khi nhìn thấy những giọt nước mắt của cô gái ấy và ngay cả cái chạm tay níu giữ bất ngờ mà cậu không điều khiển được bản thân mình.Sáu năm qua đi,đây có lẽ là lần đầu tiên cậu lại cảm nhận được nỗi đau thổn thức như thế. Cậu chợt nhớ về hình ảnh cô gái trong giấc mơ của mình để rồi khẽ bật cười lắc đầu. Cô gái lúc nãy với mái tóc đen dài và chiếc váy màu đen tới gối trông hoàn toàn đối lập với thiên thần bí ẩn trong giấc mơ của cậu.

Nhưng suy nghĩ của cậu chợt dừng lại khi nhớ về Shiho,rõ ràng đã hứa sẽ cùng về nhưng cô ấy lại vì đề tài nghiên cứu mà hoãn chuyến bay, để cậu phải về đây một mình haizz.

Tài sản cá nhân
Xem tài sản của Angel99
Tài sản
Tài sản:
Chữ ký của Angel99

(Long fic) Love again I_icon_minitimeWed Jan 25, 2012 2:52 pm

Life is a journey!
minhnguyet_1998
Aboutminhnguyet_1998 Người này hiện đang:
Chức vụ: .:Super Moderator:.

Giới tính : Nữ
Bài gửi Bài gửi : 1346
Câu lạc bộ Câu lạc bộ : Detective
Birthday Birthday : 25/03/1998
Tâm trạng Tâm trạng : Life is a journey!

Tài sản
Tài sản:

Tiện ích
(Long fic) Love again Icon4(Long fic) Love again Icon5(Long fic) Love again Icon6(Long fic) Love again Icon7

Cấp bậc.:Super Moderator:.

https://www.facebook.com/profile.php?id=100003178423565
Thông Tin Cá Nhân
Giới tính : Nữ
Bài gửi Bài gửi : 1346
Câu lạc bộ Câu lạc bộ : Detective
Birthday Birthday : 25/03/1998
Tâm trạng Tâm trạng : Life is a journey!

Bài gửiTiêu đề: Re: (Long fic) Love again

Á.........Ran nhận nuôi con của Sato và Takagi ak? Sốc quá!!!!!! Ko hiểu sao đọc đến chap này mình cứ thấy tức nghẹn ngào

Tài sản cá nhân
Xem tài sản của minhnguyet_1998
Tài sản
Tài sản:
Chữ ký của minhnguyet_1998


(Long fic) Love again Signstudy
Welcome to my Facebook

(Long fic) Love again I_icon_minitimeWed Jan 25, 2012 4:24 pm

Ko có tâm trạng nào để nói cả.
Angel99
AboutAngel99 Người này hiện đang:
Chức vụ: .:Member cấp 5:.

Giới tính : Nữ
Bài gửi Bài gửi : 484
Câu lạc bộ Câu lạc bộ : Girls
Birthday Birthday : 11/08/1999
Tâm trạng Tâm trạng : Ko có tâm trạng nào để nói cả.

Tài sản
Tài sản:

Tiện ích
(Long fic) Love again Icon4(Long fic) Love again Icon5(Long fic) Love again Icon6(Long fic) Love again Icon7

Cấp bậc.:Member cấp 5:.

Thông Tin Cá Nhân
Giới tính : Nữ
Bài gửi Bài gửi : 484
Câu lạc bộ Câu lạc bộ : Girls
Birthday Birthday : 11/08/1999
Tâm trạng Tâm trạng : Ko có tâm trạng nào để nói cả.

Bài gửiTiêu đề: Re: (Long fic) Love again

Đang rảnh post lun chap mới cho mn coi :bb16:

CHAP 5


‘’Cậu không thể đến sao? Nhưng hôm nay chúng ta phải chọn đồ cưới và cả chụp ảnh nữa. ‘’


‘’….’’


‘’Chúng ta đã dời lại nhiều lần lắm rồi. Hattori cậu đợi đã’’


….Tút…tút….


Tín hiệu vang lên giữa chừng làm cho Kazuha không giấu được nét thất vọng trong đôi mắt. Cô ngắm mình một lần nữa trong gương, chiếc váy cưới màu trắng khiến cô trở nên thật xinh đẹp nhưng nụ cười của người ở trong đấy thì đượm buồn. Gượng cười gật đầu với cô gái đang loay hoay xếp lại đuôi váy cưới cho mình, Kazuha nói rằng, cô rất thích chiếc váy nhưng cô muốn lần sau sẽ cùng đến chọn với Hattori.


Nhân viên trong cửa hàng mỉm cười thấu hiểu với cô vì đây có lẽ đã là lần thứ ba chú rể không đến được vì có việc bận đột xuất.


Kazuha bước một mình trên đường, ngay cả bầu trời đang kéo mây đen và bắt đầu rơi từng giọt mưa đầu tiên thì cô cũng chẳng thể nhận ra. Cơn mưa bắt đầu nặng hạt như trút nước, dáng người nhỏ nhắn ấy vẫn không ngừng bước đi trong màn mưa. Kazuha cố chớp đôi mắt đang rát đến cay xè của mình và bật khóc và cứ thế cô đã đứng trong cơn mưa tầm tã chiều hôm ấy…rất lâu.


Cho đến bây giờ, niềm hạnh phúc khi nhận được lời cầu hôn của Hattori đã dường như không còn nữa, thay vào đó là nỗi thất vọng ngập tràn. Tại sao chưa bao giờ cậu ấy thấu hiểu được cô? Tại sao cô luôn xếp sau những đam mê của cậu ấy. Hattori không lãng mạn và chưa bao giờ cô cố gắng mong chờ điều ấy ở cậu, nhưng lúc này cô cảm thấy bản thân mình dường như đã quá mệt mỏi. Cô đã có lúc hoài nghi rằng, kết hôn với cô đối với Hattori là vì yêu hay chỉ đơn giản là một điều hiển nhiên, khi cả hai đã ở cạnh bên nhau suốt khoảng thời gian dài. Mãi suy nghĩ Kazuha cũng không biết mình đã đến đây khi nào. Chừng chờ một chút ngoài cửa, cô băn khoăn không biết mình có nên ghé vào trong bộ dạng thế này hay không? Nhưng chưa kịp quyết định thì cánh cửa đã được mở ra bởi một cô gái có khuôn mặt vô cùng xinh đẹp với bên má trái có một vết sẹo mờ.


‘’Kazuha? Cậu sao lại đứng đây và cả ướt hết như thế này nữa?’’_Cô gái không giấu được sự lo lắng trong giọng nói, bước đến nắm lấy tay người bạn trước mặt.


‘’Ran’’


‘’Vào nhà mau đi, cậu xem đã lạnh run đến như thế này rồi’’_Ran đưa tay vuốt đi những giọt nước trên khuôn mặt cô bạn, rồi kéo cô vào nhà.


Trong lúc chờ Kazuha thay đi bộ quần áo đã ướt đẫm của mình, Ran nhanh chóng giúp cô bạn pha một tách trà nóng rồi tiện thể bật máy sưởi trong phòng.


‘’Cho cậu này ‘’_Ran mỉm cười đưa cho Kazuha tách trà.


‘’Cám ơn cậu nhưng sao tớ không thấy Toshiro nhỉ?’’_ Cô bạn thắc mắc, mắt nhìn khắp nhà tìm kiếm.


‘’Sonoko đã đến đây đưa Toshiro đi từ sáng sớm rồi, bảo là muốn dắt cháu cưng đi chơi mà sao cậu lại dầm mưa thế kia?’’_Ran hơi nhíu mày nhìn Kazuha đang cuộn hai chân lại trên sofa.


‘’Ran à, thật vui vì cuối cùng cậu đã trở về.’’


‘’Cậu đã nói câu này từ khi tớ trở về rất nhiều lần rồi đấy.’’_Ran mỉm cười đến ngồi cạnh cô bạn, cô khẽ nghiêng đầu nhìn Kazuha._''Lại có chuyện gì không vui à?’’


‘’…’’


‘’ Cô ngốc này lại suy nghĩ vẩn vơ gì nữa phải không?’’


‘’Tớ…tớ không biết liệu kết hôn có đúng không?’’_Kazuha đưa bàn tay còn lại ôm lấy tách trà, ánh mắt hơi ánh lên vẻ bối rối.


‘’Hửm’’


‘’Có lẽ đó là lo lắng tiền hôn nhân như mọi người vẫn hay nói, khi kết hôn cậu cũng như vậy chứ?’’_Kazuha sốt sắng nhìn về phía cô bạn.


Ran hơi bất ngờ với câu hỏi. Cô cố quay đi để tránh ánh mắt của cô bạn đang dành cho mình, trong đầu không ngừng tìm kiếm câu trả lời hợp lý nhất nhưng đến cuối cùng âm thanh duy nhất phát ra chỉ là tiếng ậm ừ.


‘’Hôm nay cậu ấy lại sai hẹn đúng không?’’_Ran hỏi.


‘’Tớ không rõ liệu cậu ấy có thật sự muốn kết hôn cùng tớ hay không?’’_Kazuha bật ra âm thanh khe khẽ như một chú mèo con đang tổn thương.


‘’Hattori sẽ không làm điều gì nếu chính cậu ấy không muốn, cậu hiểu mà đúng không? Đôi lúc yêu những thám tử thì phải luôn biết chờ đợi.’’


‘’Đó là lý do đúng không? Khi chờ đợi mãi thì sẽ bắt đầu mệt mỏi và từ bỏ, cũng giống như cậu và Shinichi?’’


Cái tên ấy như một mũi kim nhẹ nhàng đâm vào trái tim cô, đau trong chốc lát và nhức nhói thật lâu. Kể từ lần gặp vô tình hôm ấy cô đã không còn gặp lại cậu nữa. Dù cho nỗi nhớ có như giọt nước tràn ly thì cô vẫn luôn ngăn cản mình có cơ hội được gặp người ấy.



‘’Tất cả đã là quá khứ rồi.’’


‘’ Và cậu đã quên cậu ấy?’’


‘’Không.’’


‘’Vậy là?’’_Kazuha đặt tách trà lên bàn và đưa tay nắm lấy tay Ran. Có phải cô bạn vừa nói rằng cô không thể quên được con người ấy? Có phải rằng giữa họ vẫn còn cơ hội? Lúc này đây Kazuha như quên đi nỗi lo lắng của mình.


‘’Mối tình đầu, mối tình sẽ níu chặt trái tim ta mãi mãi, dù cho có gây đau đớn nhiều như thế nào, dù cho bao nhiêu nước mắt đã tuôn rơi, tình đầu sẽ không bao giờ rời bỏ tâm trí ta.’’_Ran khẽ chớp mắt, giọt nước mắt đầu tiên lặng lẽ lăn trên má cô.


Kazuha ôm lấy cô bạn thân của mình. Cả hai cứ thế bật khóc như những đứa trẻ, Kazuha biết rằng những gì mà Ran đã trải qua và chịu đựng và càng nghĩ cô lại càng cảm thấy mình đã hạnh phúc hơn rất nhiều. Khẽ đưa tay vỗ lên mái tóc của Kazuha, Ran thì thầm:


‘’ Hattori yêu cậu và cả hai đang nắm trong tay hạnh phúc của chính mình, đừng để những suy nghĩ lo lắng ấy khiến cả hai phải hối hận về sau’’


‘’Cậu thì lúc nào cũng bênh cậu ấy.’’_Kazuha bĩu môi.


Tiếng chuông điện thoại vang lên, Ran mỉm cười khi nhìn vào màn hình, cô khẽ nháy mắt ra hiệu cho Kazuha khiến cô nàng đỏ bừng mặt.












‘’Alô’’


‘’Cậu đang ở đâu vậy?’’_Một giọng nói lo lắng vang lên.


‘’Tớ đang ở nhà Ran’’


‘’Cậu đợi ở đấy, tớ sẽ sang đón cậu rồi chúng ta sẽ cùng đi chọn đồ cưới được chứ?’’


‘’Cậu đang bận nên không cần như thế đâu?’’_Kazuha khẽ nói.


‘’Không phải vì cậu đâu chẳng qua là nếu không đi chọn thì hôm ấy tớ sẽ mặc gì đây. Này cậu lại khóc nữa sao? Này, đừng khóc mà! Là tớ có lỗi, tớ không nên sai hẹn như thế, đừng giận nữa được không?’’_Hattori không giấu được vẻ lúng túng trong giọng nói.


‘’Hì, đồ ngốc.’’


‘’Cậu mới là đồ ngốc! Cậu nhất định phải chờ tớ tới đón.’’


‘’Uhm. Hattori này.’’


‘’Hửm’’


‘’ Tớ nhất định sẽ đợi cậu đến’’


‘’…’’




Khoảng 15’ sau Ran tiễn cô nàng Kazuha ở cửa, nơi mà chàng thám tử kiêm chồng tươi lai của cô bạn thân đang chờ đợi. Khi trông thấy bóng họ tay trong tay khuất dần về phía cuối đường, Ran khẽ mỉm cười. Hóa ra hạnh phúc thật đơn giản như thế.

Tài sản cá nhân
Xem tài sản của Angel99
Tài sản
Tài sản:
Chữ ký của Angel99

(Long fic) Love again I_icon_minitimeWed Jan 25, 2012 5:33 pm

Life is a journey!
minhnguyet_1998
Aboutminhnguyet_1998 Người này hiện đang:
Chức vụ: .:Super Moderator:.

Giới tính : Nữ
Bài gửi Bài gửi : 1346
Câu lạc bộ Câu lạc bộ : Detective
Birthday Birthday : 25/03/1998
Tâm trạng Tâm trạng : Life is a journey!

Tài sản
Tài sản:

Tiện ích
(Long fic) Love again Icon4(Long fic) Love again Icon5(Long fic) Love again Icon6(Long fic) Love again Icon7

Cấp bậc.:Super Moderator:.

https://www.facebook.com/profile.php?id=100003178423565
Thông Tin Cá Nhân
Giới tính : Nữ
Bài gửi Bài gửi : 1346
Câu lạc bộ Câu lạc bộ : Detective
Birthday Birthday : 25/03/1998
Tâm trạng Tâm trạng : Life is a journey!

Bài gửiTiêu đề: Re: (Long fic) Love again

Hay lắm Yume, post tiếp nhé, nhưng lần sau nhớ chỉnh lí 1 tí, mấy dòng cách nhau nhiều quá, có đoạn còn bỏ trống 1 khoảng nữa, cái đó chèn ảnh đúng ko?

Tài sản cá nhân
Xem tài sản của minhnguyet_1998
Tài sản
Tài sản:
Chữ ký của minhnguyet_1998


(Long fic) Love again Signstudy
Welcome to my Facebook

(Long fic) Love again I_icon_minitimeThu Jan 26, 2012 6:15 pm

Ko có tâm trạng nào để nói cả.
Angel99
AboutAngel99 Người này hiện đang:
Chức vụ: .:Member cấp 5:.

Giới tính : Nữ
Bài gửi Bài gửi : 484
Câu lạc bộ Câu lạc bộ : Girls
Birthday Birthday : 11/08/1999
Tâm trạng Tâm trạng : Ko có tâm trạng nào để nói cả.

Tài sản
Tài sản:

Tiện ích
(Long fic) Love again Icon4(Long fic) Love again Icon5(Long fic) Love again Icon6(Long fic) Love again Icon7

Cấp bậc.:Member cấp 5:.

Thông Tin Cá Nhân
Giới tính : Nữ
Bài gửi Bài gửi : 484
Câu lạc bộ Câu lạc bộ : Girls
Birthday Birthday : 11/08/1999
Tâm trạng Tâm trạng : Ko có tâm trạng nào để nói cả.

Bài gửiTiêu đề: Re: (Long fic) Love again

CHAP 6


Đây là lần thứ hai Ran gặp lại người ấy sau chuyến viếng mộ lần trước. Thang máy bốn phía đều là kim loại lạnh ngắt như chiếc hộp chợt cảm thấy thật ngột ngạt. Chỉ hai người ở trong cùng một không gian, yên ắng đến cả hơi thở của đối phương cũng có thể nghe thấy, bỗng tự hỏi thang máy từ tầng một đến tầng bảy sao lại lâu đến thế?

Khẽ nhìn sang cô gái đang đứng cùng với mình trong thang máy, người thanh niên với bộ vest đen lịch lãm hơi nhíu mày.

Thang máy bất chợt dừng hẳn, tín hiệu đèn điều khiển ngưng hoạt động, ánh sáng bắt đầu ở trạng thái lờ mờ không rõ. Cả hai đều đang cố giữ cho mình đứng vững sau đợt va chạm vừa xảy ra. Người thanh niên nhận ra sự hốt hoảng vừa thoảng qua trong đôi mắt to long lanh ấy.

‘’Cô không sao chứ?’’_Người con trai đưa tay đỡ lấy cô gái nhưng vẫn như lần ấy, cô lại nhanh chóng vùng tay ra.

‘’Tôi không sao. Thang máy có lẽ xảy ra sự cố rồi.’’

‘’Sẽ được khắc phục nhanh thôi, chúng ta chỉ cần chờ là được.’’

‘’Uhm’’_Ran vẫn cố giữ ánh mắt mình tập trung vào cánh cửa kim loại trước mặt.

Thời gian vẫn từng phút trôi qua, người con trai dựa lưng vào thang máy, một tay bỏ túi quần tay còn lại nghịch chiếc điện thoại đã không còn tín hiệu sóng.

‘’Chúng ta đã gặp nhau lúc trước?’’ Đó nghe có vẻ là một câu khẳng định hơn là câu hỏi.

‘’…’’

‘’Cô xem ra không thích nói chuyện nhỉ?’’

‘’…’’

‘’Chỉ là trong hoàn cảnh này thì nói chuyện một chút sẽ tốt hơn đó.’’_Người con trai lại tiếp tục, cậu chỉ không hiểu sao mình lại như thế, có lẽ ở cô gái này luôn gợi cho cậu thứ cảm giác gì đó rất thân quen._’’Hôm nay, cô không cùng đi với bé Toshiro à?’’

Ran hơi ngẩng đầu, cảm giác đau thắt trong tim không ngừng lớn dần lên. Dù biết khi đến đây sẽ gặp lại cậu nhưng bây giờ, dẫu cùng ở trong một không gian, cùng hít thở chung một luồng không khí,thì kí ức của cậu về cô mãi chỉ là một khoảng trắng. Cô cảm thấy chán ghét chính mình khi đã có lúc cô mong mỏi cậu có thể nhớ một điều gì đó, có thể dù chỉ là rất nhỏ, đủ để xoa dịu vết thương trong lòng mình.

Có người đã từng hỏi: Người quên và người bị lãng quên ai sẽ đau đớn nhiều hơn?

Đứng trước người mình yêu, nhớ lại từng hồi ức hạnh phúc của cả hai, thời gian chậm chạp trôi qua…để chúng tất cả giờ đây đối với người ấy trở thành những điều xa lạ…còn đối với bản thân thì đã là vết thương không thể lành. Nếu được lựa chọn lần nữa, thì Ran vẫn sẽ mong mọi thứ không thay đổi và cô sẽ lại là người bị lãng quên. Bởi vì với nỗi đau mình đang mang,Ran mãi mãi không mong muốn Shinichi nếm trải nó.

Ran ích kỉ để bản thân một mình quyết định rời xa cậu. Ích kỉ giữ lại cho riêng mình từng hồi ức của cả hai và cả ích kỉ để có thể nhìn thấy cậu.

‘’Này dừng lại đi!’’

Người con trai cố giữ chặt hai tay Ran, lúc này cô đang đấm liên tục vào cánh cửa kim loại im phăng phắt một cách vô thức. Lúc này cô chỉ muốn được ra khỏi đây, bởi vì cô cảm thấy mình đã không còn đủ dũng cảm để có thể đối mặt với ánh mắt ấy. Chỉ cần gặp lại cậu, thì một Ran Mori mạnh mẽ sẽ phút chốc trở nên yếu đuối.

Cậu không hiểu sao bỗng chốc cô ấy lại trở nên như vậy, nhìn thấy đôi bàn tay đang dần đỏ ẩn lên, ánh mắt tràn ngập nỗi đau của cô ấy sao lại khiến cậu có cảm giác đau lòng thế này?

Đèn trong thang máy vụt tắt, tất cả đều chìm trong bóng tối. Cậu có thể cảm nhận được sự run rẩy rồi từ từ trượt dần xuống đất của cô gái, tâm trí lúc này của cô như hoàn toàn rơi hoảng loạn, không ngừng vùng khỏi cậu, móng tay cô như cào rách đi vùng da nơi cổ tay cậu.

‘’ĐỪNG, TRÁNH RA, ĐỪNG CHẠM VÀO TÔI.’’

‘’Bình tĩnh nào, chỉ trong ít phút nữa đèn sẽ lại sáng, không sao đâu, không sao…yên nào!’’_Cậu bất chợt ôm lấy cô, khóa chặt sự sợ hãi của cô trong vòng tay mình. Bất chợt cậu nhận ra đây có lẽ là lần đầu tiên mình dịu dàng như thế với một người con gái.

Tiếng nói trầm ấm quen thuộc vang lên bên tai như phần nào làm dịu đi nỗi sợ hãi trong khung cảnh năm ấy.

‘’Làm ơn ngừng lại đi, làm ơn.’’_Ran níu chặt cánh tay đang ôm lấy mình, càng cố gắng rúc sâu vào lòng người ấy.

‘’Ngoan nào, đừng sợ, tôi vẫn luôn ở đây.’’_Cậu đưa tay vuốt nhẹ mái tóc dài và siết chặt vòng tay.

‘’Shinichi…đừng bỏ tớ’’

Đó là câu nói thì thầm cuối cùng của Ran trước khi cô ngất lịm đi. Bóng tối hoàn toàn bao phủ lấy họ thứ ánh sáng duy nhất phát ra chính là đôi mắt của người con trai đang nhìn vào cô gái trong vòng tay mình.


Tài sản cá nhân
Xem tài sản của Angel99
Tài sản
Tài sản:
Chữ ký của Angel99

(Long fic) Love again I_icon_minitimeFri Jan 27, 2012 1:58 pm

Ko có tâm trạng nào để nói cả.
Angel99
AboutAngel99 Người này hiện đang:
Chức vụ: .:Member cấp 5:.

Giới tính : Nữ
Bài gửi Bài gửi : 484
Câu lạc bộ Câu lạc bộ : Girls
Birthday Birthday : 11/08/1999
Tâm trạng Tâm trạng : Ko có tâm trạng nào để nói cả.

Tài sản
Tài sản:

Tiện ích
(Long fic) Love again Icon4(Long fic) Love again Icon5(Long fic) Love again Icon6(Long fic) Love again Icon7

Cấp bậc.:Member cấp 5:.

Thông Tin Cá Nhân
Giới tính : Nữ
Bài gửi Bài gửi : 484
Câu lạc bộ Câu lạc bộ : Girls
Birthday Birthday : 11/08/1999
Tâm trạng Tâm trạng : Ko có tâm trạng nào để nói cả.

Bài gửiTiêu đề: Re: (Long fic) Love again

CHAP 7


Shinichi khẽ nâng cô gái trên tay mình rồi lao nhanh ra ngoài khi cửa thang máy vừa bật mở. Ở ngã rẽ, cậu chợt dừng lại hỏi nhân viên phục vụ bằng chất giọng lo lắng, rồi chạy nhanh về hướng phòng y tế của khách sạn. Suốt quãng đường bỏ qua cả hơi thở đứt quãng của mình, cậu không ngừng liếc nhìn cô gái trong vòng tay, lòng thầm mong cô ấy sẽ không có việc gì.

Đặt nhẹ cô xuống giường, cậu xoay người rời đi khi nhận ra điện thoại vừa báo có tin nhắn đến nhưng bàn tay thon dài trắng mịn của cô gái vẫn nắm chặt lấy tay áo cậu. Đôi mắt nhắm nghiền, khuôn mặt nhỏ nhắn, cánh mũi phập phồng theo từng hơi thở nhẹ duy chỉ có hàng lông mày là không ngừng nhíu lại. Shinichi tự hỏi có hay chăng cơn ác mộng nào lại có thể khiến cô ấy trông đau đớn đến thế? Bất giác cậu nhận ra tay mình đã nắm chặt tay cô ấy từ lúc nào, mang đến một thứ cảm giác ấm áp đến lạ kì.

Tiếng chuông điện thoại không ngừng vang lên, Shinichi bước nhanh ra khỏi phòng, cậu nhờ người thông báo lại cho Kazuha tình trạng của cô gái bên trong. Khi nãy cậu vô tình trông thấy tấm thiệp mời bên trong giỏ xách của cô ấy, là buổi tiệc cưới của Hattori và Kazuha, có lẽ cô ấy là bạn của một trong hai người.

Tiếng còi xe cảnh sát vang khắp nơi, có tới hàng chục chiếc đang đậu quanh khu vực, trung tâm là ngôi nhà hoang cũ kĩ đổ nát. Người cảnh sát mặc quân phục khẽ gật đầu với Shinichi khi cậu vừa bước tới.

‘’Chúng tôi đến giờ vẫn chưa dám mạo hiểm để xông vào.’’_Người cảnh sát cất tiếng.

Shinichi nhìn dọc lên phía trên của ngôi nhà, môi lẩm bẩm nói gì đó, ánh mắt hiện rõ vẻ lo lắng.

‘’Tình hình bên trong đến giờ tôi cũng không nắm được. Không có bất kì yêu cầu nào của hắn sao?’’_Shinichi hỏi.

‘’Không, đến bây giờ thì mọi thứ vẫn không có bất kì động tĩnh nào. Liệu trung úy cậu ấy có?’’

‘’Không đâu, cậu ta biết mình đang làm gì mà. Tôi sẽ vào đó!’’_Shinichi vỗ vai người cảnh sát.

Shinichi gật đầu ra hiệu rồi bắt đầu tiến vào bên trong căn nhà. Mùi ẩm mốc vang lên hòa với mùi gạch vữa lâu năm thật khó chịu, cậu bắt đầu bước dọc theo các bức tường dẫn tới một cầu thang hẹp nhỏ, tiếng động chợt vang lên khi chân cậu đặt lên bậc thang thứ nhất, khiến Shinichi khẽ nhăn mày.

Lòng thầm mong điều tồi tệ nhất sẽ không xảy ra với cái tên ngu ngốc đã một mình liều lĩnh đến đây nửa tiếng trước. Cậu ta đang mạo hiểm cả sinh mạng của mình ngay trong ngày cưới. Shinichi hiểu mọi thứ có thể chờ đợi nhưng tội ác và hành động ngăn chặn nó thì không thể nhưng suy cho cùng nếu là cậu thì cậu cũng quyết định như thế. Bậc thứ 3….thứ 4….thứ 5….và cuối cùng.

‘’Hãy dừng tay trước khi quá muộn! Làm mọi thứ như thế rốt cuộc có đáng hay không?’’_Một giọng nói trầm ấm vang lên. Shinichi nhẹ nhàng áp mình vào bên tường rồi nhích thật khẽ đến cửa để có thể thấy được những gì đang diễn ra.

Hattori đứng đó dựa lưng vào tường tay khoanh lại,trong cảnh tranh tối tranh sáng như thế này khó có thể thấy rõ biểu hiện trên gương mặt ấy. Người còn lại trong phòng có dáng người thấp tròn, tay cầm súng đang chỉa về phía người đối diện.

‘’Tất cả là tại bọn chúng, cái bọn đàn bà lẳng lơ ấy.’’_Tiếng cười nghe thật tàn nhẫn.

‘’Ông đã lợi dụng tất cả chúng tôi để thật hiện tội ác của mình, ai có ngờ một thanh tra cảnh sát cao cấp lại là kẻ giết người hàng loạt.’’_Hattori vẫn thản nhiên cứ như cả hai người đang nói đến một câu chuyện của ai đó.

‘’Tất cả mọi thứ có thể đã tốt nếu như không có thằng oắt con như mày, cái thứ luôn cho mình là tài giỏi. Nếu mày chịu thả tao, tao sẽ tha cho mày con đường sống.’’

‘’Nếu tôi nhắm mắt làm ngơ thì chẳng phải cũng sẽ chết thôi sao với lại ông cũng thấy căn nhà này đã bị bao vây. Ngoài đầu hàng ra ông không còn lựa chọn nào khác đâu.’’

‘’Mày muốn con bé đó chưa gì đã trở thành góa phụ à?’’

‘’Cô ấy sẽ còn oán hận tôi hơn nếu tôi chính tay mình tha cho một kẻ như ông?’’

Hahaha…

‘’Mày giỏi lắm! Vậy thì để tao tiễn mày đi!’’_Người đàn ông từng bước từng bước đi về phía Hattori.

Chốt an toàn được mở ra, nòng súng lạnh lẽo áp vào thái dương mang đến một cơn rùng mình.

‘’Đứng im!’’

Hattori khóe miệng chợt nhếch lên khi nhìn về phía sau người đàn ông đó. Shinichi với khẩu súng trong tay đang kề sát đầu hắn ta.

‘’Mày sẽ không dám bắn đâu, chẳng phải lũ thám tử tụi bây luôn khinh bỉ hành động giết người hay sao?’’

‘’Ai nói là tôi sẽ giết ông, bắn một điểm nào đó trên người ông, dẫn đến cả đời phải sống trong đời sống thực vật,thật ra điều đó không vi phạm nguyên tắc làm thám tử của chúng tôi đâu.’’_Shinichi cười lạnh.

Một trận run rẩy truyền tới.

Cái nháy mắt của người đứng sau.

Đầu gối của hắn ta chợt khụy xuống , Hattori nhanh chóng gạt phăng khẩu súng trên tay hắn. Cả hai nhanh chóng khống chế tên giết người. Hắn nằm dài trên sàn gỗ bụi bặm, mắt nhắm nghiền.

‘’Tớ biết cậu sẽ tới mà’’_Hattori vỗ vai người bạn thân của mình.

‘’Tớ không tới thì cậu định chôn thây ở đây à.’’_Shinichi nheo mắt đùa.

‘’Uhm, haha,….Shinichi coi chừng.’’_Hattori đẩy mạnh vai cậu bạn mình ngã sang bên. Tiếng súng lạnh lùng vang lên thật đáng sợ. Cậu ngã quỵ xuống.

Shinichi bất ngờ với những gì đang xảy ra, tên giết người chỉa súng vào đầu mình và tự kết liễu trong tiếng cười đầy chua sót và tàn nhẫn của hắn.

‘’HATTORI’’

…Chiếc ly tuột khỏi tay vỡ nát....

Kazuha bối rối mỉm cười trấn an Ran, trong lòng chợt dâng lên nỗi sợ hãi không tên.

‘’Có lẽ do tớ mang găng tay nên mới vuột thế, làm cậu lo lắng rồi.’’

‘’Là tớ làm cậu lo lắng mới phải. Chúng ta ra ngoài đi, có lẽ chú rể đã đến rồi đó.’’_Ran mỉm cười.

‘’Uhm. Có lẽ cậu ấy đã đến rồi.’’_ Kazuha nhẹ cười, hôm nay cô ấy là cô dâu đẹp nhất.

Tài sản cá nhân
Xem tài sản của Angel99
Tài sản
Tài sản:
Chữ ký của Angel99

(Long fic) Love again I_icon_minitimeFri Jan 27, 2012 10:19 pm

Luôn luôn vui vẻ
Ran kute
AboutRan kute Người này hiện đang:
Chức vụ: .:Moderator:.

Giới tính : Nữ
Bài gửi Bài gửi : 566
Câu lạc bộ Câu lạc bộ : Girls
Birthday Birthday : 23/09/1999
Tâm trạng Tâm trạng : Luôn luôn vui vẻ

Tài sản
Tài sản:

Tiện ích
(Long fic) Love again Icon4(Long fic) Love again Icon5(Long fic) Love again Icon6(Long fic) Love again Icon7

Cấp bậc.:Moderator:.

Thông Tin Cá Nhân
Giới tính : Nữ
Bài gửi Bài gửi : 566
Câu lạc bộ Câu lạc bộ : Girls
Birthday Birthday : 23/09/1999
Tâm trạng Tâm trạng : Luôn luôn vui vẻ

Bài gửiTiêu đề: Re: (Long fic) Love again

xin lỗi nhá!Tại fic nỳ dài quá,nên mình mới đọc đk có 2 chap.Bây h mình phải đi ngủ thôi,muộn quá rồi.Mai mình sẽ đọc mấy chap còn lại.Nhưng dù sao trước khi đi ngủ vẫn sẽ ko quên vote+ cho Angel99

Tài sản cá nhân
Xem tài sản của Ran kute
Tài sản
Tài sản:
Chữ ký của Ran kute


(Long fic) Love again Signmayran_zpsc884446d

(Long fic) Love again I_icon_minitimeSat Jan 28, 2012 3:09 pm

Ko có tâm trạng nào để nói cả.
Angel99
AboutAngel99 Người này hiện đang:
Chức vụ: .:Member cấp 5:.

Giới tính : Nữ
Bài gửi Bài gửi : 484
Câu lạc bộ Câu lạc bộ : Girls
Birthday Birthday : 11/08/1999
Tâm trạng Tâm trạng : Ko có tâm trạng nào để nói cả.

Tài sản
Tài sản:

Tiện ích
(Long fic) Love again Icon4(Long fic) Love again Icon5(Long fic) Love again Icon6(Long fic) Love again Icon7

Cấp bậc.:Member cấp 5:.

Thông Tin Cá Nhân
Giới tính : Nữ
Bài gửi Bài gửi : 484
Câu lạc bộ Câu lạc bộ : Girls
Birthday Birthday : 11/08/1999
Tâm trạng Tâm trạng : Ko có tâm trạng nào để nói cả.

Bài gửiTiêu đề: Re: (Long fic) Love again

CHAP 8



Tiếng thì thầm vang khắp sảnh cưới ngày một lớn dần. Các khách mời rơi vào trạng thái khó hiểu và bắt đầu lo lắng. Thời gian cứ trôi qua một cách nhanh chóng nhưng buổi lễ đến giờ vẫn chưa được bắt đầu. Mọi người thì thầm với nhau, có người thì đã dự định rời khỏi lễ cưới.

‘’Kazuha, tớ nghĩ…’’_ Sonoko bước nhanh vào phòng trong, vẻ bối rối hiện rõ trên gương mặt.

Ran liếc nhìn Sonoko, khẽ lắc đầu.

‘’Chúng ta chờ thêm một chút nữa.’’_Ran mỉm cười nắm lấy tay cô bạn.

‘’Cái tên đó rốt cuộc là đang làm gì chứ? Ngay cả điện thoại cũng không liên lạc được.’’_Sonoko tức giận.

Cô gái khoác trên mình bộ váy cưới màu trắng nhẹ mỉm cười, những giọt nước mắt kìm nén cuối cùng cũng rơi xuống. Cô ngồi đó lặng lẽ như một chiếc bóng, nhìn thấy hình ảnh mình phản chiếu trong gương, cứ như là đang chế nhạo hiện thực.

‘’Đi nào!’’_Kazuha đưa tay lau đi những giọt nước mắt còn vương trên má và đứng dậy.

‘’Cậu muốn làm gì?’’_Ran hỏi, không ngừng trao đổi ánh mắt với Sonoko.

‘’Kết thúc mọi thứ.’’_Cô xoay người bước ra cửa.

Đó giống như là một bản tình ca ngân nga ngân nga mãi đến cuối cùng vẫn phải đi đến hồi kết. Những khoảnh khắc đã qua, thời gian mỉm cười bên nhau luôn phảng phất hình bóng cô đuổi phía sau cậu.

Ran thẩn thờ nhìn theo bóng lưng cô bạn, có phải hay không nếu lúc trước mọi chuyện không xảy ra thì giờ cô và Shinichi cũng sẽ như hai người bọn họ. Mục tiêu cả đời của Shinichi và Hattori là phán án, ánh mắt sáng ngời của họ khi tìm ra sự thật, nụ cười thỏa mãn khi vạch trần tội ác, họ như một cơn gió mà gió thì không thể níu giữ.

Đối diện với những ánh mắt tràn ngập khó hiểu đang tập trung vào mình, Kazuha chợt cảm thấy những lời mình sắp nói ra đây thật khó khăn. Lướt nhìn về phía Ran, nhìn khắp sảnh cưới, ánh mắt cuối cùng dừng trên cánh cửa gỗ đang đóng kín ấy, bất chợt nhắm mắt môi thì thầm đếm đến mười, mở choàng ánh mắt….

Người đó đã không xuất hiện…

‘’Xin lỗi tất cả mọi người, hôn lễ của chúng tôi sẽ không được tổ chức.’’_Kazuha nói, nhẹ nhàng đưa tay tháo xuống chiếc khăn trắng mỏng phía sau đầu._''Thật sự tôi rất xin lỗi’’_Cô cúi đầu.

Cả sảnh đường chìm vào yên lặng, một cô dâu rạng rỡ xinh đẹp trong ngày cưới không phải đứng ở phía trước tuyên thệ, mỉm cười nắm lấy hạnh phúc của mình mà là từ bỏ nó.

‘’Tôi thật sự không sao mà.’’_Cô một lần nữa phá vỡ bầu không khí im lặng.

‘’Kazuha, là bố mẹ có lỗi.’’_Mẹ của Hattori bước lên phía trước, choàng tay ôm lấy cô.

Những vị khách tỏ vẻ thông cảm và chuẩn bị ra về nhưng chỉ ít phút sau cánh cửa gỗ một lần nữa lại mở ra, và người thanh niên chạy ùa vào như một cơn gió. Khuôn mặt ướt mồ hôi, hai tay chống lên gối cúi gập người không ngừng hít thở.

‘’Hattori?’’

‘’Đến trễ 1h23’, đáng lẽ có thể đến sớm hơn một chút nhưng vì kẹt thang máy nên quyết định leo thang bộ… bảy tầng.’’_Shinichi hai tay đút túi quần mỉm cười trước cái nhìn như muốn vặn nát xương mình ra của Hattori.

…Bốp…!!!

‘’Bố!’’_Kazuha hét to, chạy đến chắn trước Hattori. Ánh mắt hướng về phía người đàn ông vận âu phục đen van nài.

‘’Kazuha, tớ xin lỗi’’

‘’Cậu cuối cùng cũng đến rồi.’’

‘’Chúng ta bắt đầu đi.’’_Hattori cười thật tươi nắm lấy tay Kazuha,trong mắt cậu lúc này chỉ còn người con gái trước mặt.

Kazuha bất chợt lắc đầu.

‘’Cậu giận tớ sao?’’

‘’Không, Hattori chúng ta suy nghĩ cho thật kĩ rồi mới kết hôn có được không?’’

Lời nói của Kazuha như đánh sâu vào tâm trí Hattori.

Shinichi nhìn thấy tình trạng của cậu bạn thân mà không khỏi thở dài. Nhìn sang bên cạnh mỉm cười, đưa tay nhận lấy khăn tay từ cô gái có mái tóc nâu đỏ xinh đẹp.

Shiho vừa đáp chuyến bay là cô đã vội đến đây, đề tài nghiên cứu của cô gặp chút khó khăn nên không thể khởi hành như dự kiến. Cứ ngỡ mình đã trễ buổi lễ nhưng vừa bước vào cũng là lúc cô trông thấy Hattori ăn một cái tát từ bố cậu ấy. Xem ra cô vừa bỏ lỡ việc gì khá quan trọng rồi. Ngó tìm quanh một lát, cô nhận ra Shinichi đang vẫy nhẹ tay về phía mình, trên mặt còn lem nhem vết bẩn nhưng cũng vừa lúc đó cô trong thấy cô ấy. Cô gái với mái tóc đen xõa dài và khuôn mặt xinh đẹp cùng với nụ cười buồn.

‘’Đôi khi…trong cuộc đời em gặp một ai đó…đặc biệt…’’_Hattori giữ chặt cánh tay vợ chưa cưới, thẹn thùng lấp bấp nói ra vài từ, ánh mắt tràn ngập bối rối, gì chứ nói lời lãng mạn không phải là sở trường của cậu mà._''Ừ, là gặp một ai đó đặc biệt, người mà hơn cả một người bạn, người mà làm em cảm phục, người làm time em rộn ràng…Em yêu với anh người đặc biệt đó là…và thật tuyệt vời làm sao khi có em trong đời.’’_Trước cái nhìn ngạc nhiên của người con gái mình yêu, cậu cuối đầu hôn lên môi cô ấy.

Đôi mắt đen láy của Kazuha mở to rồi dần dần khép lại. Đây là lần đầu tiên Hattori nói những lời như thế với cô, cô biết để nói những điều này trước mặt nhiều người như thế quả là làm khó cậu ấy rồi.

‘’Tin tưởng anh, bởi vì anh là người đàn ông tốt duy nhất bây giờ trên thế giới đấy’’_Cậu gật đầu, ánh mắt kiên định khiến Kazuha bật cười.

Hattori không biết rằng sau câu nói của mình, không ít lâu nữa cậu sẽ bị đám bạn thân hành cho thê thảm. Người đàn ông tốt duy nhất? Vậy chẳng khác nào nói bọn họ là đàn ông xấu sao? ><

Kaito liếc về phía Shinichi rồi cả hai cùng nhếch mép cười.

Đến cuối cùng thì chàng thám tử da ngăm đen cũng lấy được cô bạn thanh mai trúc mã. Mọi người đều vui mừng thở phào nhẹ nhõm. Cứ tưởng một đám cưới vui vẻ cứ thế mà hủy đi.

Vận mệnh một lần nữa xoay chuyển, mang mọi thứ trở về lúc ban đầu. Là đau khổ hay hạnh phúc? Là nước mắt hay niềm vui đến bây giờ sẽ vẫn chỉ là một ẩn số.


Tài sản cá nhân
Xem tài sản của Angel99
Tài sản
Tài sản:
Chữ ký của Angel99

(Long fic) Love again I_icon_minitimeSat Jan 28, 2012 3:31 pm

Life is a journey!
minhnguyet_1998
Aboutminhnguyet_1998 Người này hiện đang:
Chức vụ: .:Super Moderator:.

Giới tính : Nữ
Bài gửi Bài gửi : 1346
Câu lạc bộ Câu lạc bộ : Detective
Birthday Birthday : 25/03/1998
Tâm trạng Tâm trạng : Life is a journey!

Tài sản
Tài sản:

Tiện ích
(Long fic) Love again Icon4(Long fic) Love again Icon5(Long fic) Love again Icon6(Long fic) Love again Icon7

Cấp bậc.:Super Moderator:.

https://www.facebook.com/profile.php?id=100003178423565
Thông Tin Cá Nhân
Giới tính : Nữ
Bài gửi Bài gửi : 1346
Câu lạc bộ Câu lạc bộ : Detective
Birthday Birthday : 25/03/1998
Tâm trạng Tâm trạng : Life is a journey!

Bài gửiTiêu đề: Re: (Long fic) Love again

Fic này hay đấy Yume, nhưng lần sau hạn chế post dub đi nhé

Tài sản cá nhân
Xem tài sản của minhnguyet_1998
Tài sản
Tài sản:
Chữ ký của minhnguyet_1998


(Long fic) Love again Signstudy
Welcome to my Facebook

(Long fic) Love again I_icon_minitimeSun Jan 29, 2012 5:08 pm

Ko có tâm trạng nào để nói cả.
Angel99
AboutAngel99 Người này hiện đang:
Chức vụ: .:Member cấp 5:.

Giới tính : Nữ
Bài gửi Bài gửi : 484
Câu lạc bộ Câu lạc bộ : Girls
Birthday Birthday : 11/08/1999
Tâm trạng Tâm trạng : Ko có tâm trạng nào để nói cả.

Tài sản
Tài sản:

Tiện ích
(Long fic) Love again Icon4(Long fic) Love again Icon5(Long fic) Love again Icon6(Long fic) Love again Icon7

Cấp bậc.:Member cấp 5:.

Thông Tin Cá Nhân
Giới tính : Nữ
Bài gửi Bài gửi : 484
Câu lạc bộ Câu lạc bộ : Girls
Birthday Birthday : 11/08/1999
Tâm trạng Tâm trạng : Ko có tâm trạng nào để nói cả.

Bài gửiTiêu đề: Re: (Long fic) Love again

CHAP 9


Toshiro đeo balo nhỏ ngồi trên ghế đá trong trường mẫu giáo, đôi mắt to tròn dõi theo từng người đang bước trên đường. Bầu trời đã tối, cô giáo cũng chuẩn bị khóa cánh cửa lớp học cuối cùng. Đây là lần đầu tiên cậu bé tan học về muộn như vậy, mọi khi nếu mẹ không đến được thì sẽ là dì Sonoko đến đón cậu nhưng hôm nay lại chẳng có ai. Toshiro không khóc, cũng chỉ ngồi thật yên lặng, cô giáo đến ngồi bên cạnh cậu bé, mỉm cười an ủi:

‘’Cô đã gọi cho mẹ Toshiro và cả dì nữa nhưng đều không được, bây giờ cô sẽ cùng ngồi đây với Toshiro nha.’’

‘’Mẹ và dì có lẽ hôm nay rất bận, Toshiro có thể đợi được.’’_Cậu bé phồng má, hai chân đung đưa trên ghế.

Cậu bé cùng cô giáo ngồi chờ thêm phỏng chừng gần một tiếng sau vẫn không thấy ai đến. Cô giáo đã không ngừng nhìn xem đồng hồ trên tay, nét mặt hình như cũng rất khó xử. Vì thời gian cũng đã không còn sớm nên cô giáo quyết định sẽ đưa cậu bé về, mặc dù bây giờ cũng gần như đã trễ giờ cuộc hẹn của mình.

Shinichi hai tay bỏ trong túi quần, thong thả bước trên đường. Một tháng sau đám cưới của Hattori cậu mới có dịp trở về Nhật lần nữa, vừa về đến nơi đã vướng phải một vụ án hốc búa, hung thủ không những khôn ngoan mà còn vô cùng tàn nhẫn. Khẽ thở dài, Shinichi chợt nhận người phía trước đang gật đầu chào cậu. Đó là một gái trẻ trông khoảng hai mươi tuổi, tóc cắt ngắn ngang vai, mặc chiếc váy đầm màu xanh nhạt, bên tay phải đang nắm chặt tay một cậu bé.

‘’Chào anh’’

‘’Chào cô, rất lâu chúng ta mới gặp rồi thì phải?’’_Shinichi khẽ cười đáp.

‘’Cám ơn anh rất nhiều vì lần đó, nếu không bây giờ tôi đã chẳng thể an toàn thế này.’’

‘’Đó là việc tôi phải làm mà. Đây là?’’_Shinichi nhìn cậu bé đang im lặng đứng bên cạnh cô gái.

‘’Cậu bé là học trò của tôi nhưng vì gia đình cậu bé ấy đến đón trễ quá nên tôi đưa bé về.’’

‘’Cháu là Toshiro có đúng không? Lần trước chú đã gặp cháu.’’_Cậu ngồi xuống ngang tầm với cậu bé.

‘’Dạ.’’

Tuy Toshiro còn nhỏ nhưng cậu bé rất lanh lợi và thông minh. Vừa nhìn cậu bé đã nhận ra ngay cái chú tốt bụng đã đưa khăn tay cho mẹ mình hôm đó và mấy ngày trước cậu đã nhìn thấy tin tức về chú ấy trên báo, rất được ca ngợi và là một thám tử kì tài.

‘’Hôm nay không có ai đến đón cháu à?’’

Cậu bé chỉ im lặng gật đầu.

‘’Ngay cả việc đó mà mẹ cháu cũng quên sao?’’_Cậu cảm thấy hơi tức giận khi nhìn thấy vẻ mặt tội nghiệp của cậu bé.

‘’Không đâu mẹ và dì Sonoko chắc chắn là bận việc, nếu không họ sẽ đến đón cháu đúng giờ.’’_Cậu bé vội nói.

‘’Dì Sonoko?’’

‘’Dì ấy là bạn của mẹ cháu.’’

Shinichi suy nghĩ một lát rồi nói điều gì đó với cô giáo và sau đó bắt đầu gọi điện thoại. Toshiro ngạc nhiên khi cô giáo lại đứng lại đây lâu đến thế, chẳng phải cô còn có việc sao?

‘’Như thế thì đành phiền anh vậy.’’_Cô gái mỉm cười giấu đi vẻ ngại ngùng, khẽ liếc nhìn đồng hồ trên tay một lần nữa, thoáng qua trên mặt là nét vội vã.

‘’Không sao đâu, Toshiro à, chú đưa cháu về nhà nhé?’’_Shinichi hỏi.

‘’Nhưng…’’

‘’Điện thoại mẹ cháu vẫn chưa liên lạc được, dì Sonoko thì đang sốt cao nên cũng có thể đã quên mất sẽ đón cháu. Chú vừa gọi cho chú Makoto chú ấy nhờ chú đón cháu.’’_Shinichi vừa giải thích vừa đưa tay xoa đầu cậu bé._’’Chú không phải là người xấu, chú có thể giúp cháu gọi điện cho chú Makoto, được không nào? Cô giáo của cháu đang có việc bận đấy.’’


‘’Cháu biết chú không phải là người xấu.’’_Cậu bé thì thầm, ánh mắt hướng về phía cô giáo, nhìn thấy cô giáo gật đầu, cậu mới buông tay cô đi về phía người trước mặt.

Cả hai một lớn một bé vừa đi vừa nói chuyện. Shinichi nhận thấy cậu bé Toshiro rất ít nói nếu cậu không gợi ý hoặc đặt câu hỏi trước thì tuyệt nhiên cậu bé sẽ im lặng. Shinichi biết được cậu bé sống với mẹ, hàng ngày khi đi học về sẽ cùng mẹ vào bếp, sau khi ăn cơm sẽ cùng học bài và cùng xem tivi. Cậu bé bảo rằng, khi mẹ cười thì sẽ rất xinh đẹp nhưng khi mẹ nổi giận thì cũng rất đáng sợ, nhất là lúc mẹ giúp đỡ người khác khỏi kẻ xấu.

‘’Thế còn bố cháu?’’_Shinichi hỏi.

Cậu bé ngước nhìn Shinichi một lát rồi lại cúi đầu.

‘’Chú ơi, lần sau chú dắt cháu đi công viên nha.’’_Toshiro bỗng nhiên kéo tay áo cậu nói.

Shinichi có hơi ngạc nhiên một chút nhưng cũng bật cười gật đầu với cậu bé.

‘’Nhưng cháu phải hứa với chú một chuyện!’’

‘’Hử’’

‘’Không được kể lại với mẹ rằng hôm nay chú đã đón cháu.’’

‘’Dạ. ‘’_Cậu bé gật gật đầu.

‘’Đây là số điện thoại của chú, khi nào cần thì cháu có thể gọi.’’

Thoáng thấy xa xa đã có bóng của Matoko đang chờ, Shinichi nắm tay cậu bé bước nhanh hơn. Trước khi vào nhà, cậu bé còn quay lưng vẫy tay tạm biệt với cậu rất nhiều lần.

Shinichi không hiểu sao mình lại dành thời gian để cùng trò chuyện với một đứa bé. Cuộc sống của cậu đơn giản mỗi ngày chỉ xoay quanh các vụ án, tiểu thuyết…thông thường rất bận rộn, nhưng không hiểu sao hôm nay cậu có một chút tò mò với cậu bé, nhắc cậu về hình ảnh của cô gái trong thang máy hôm ấy.

Hoảng hốt bật dậy trong cơn ác mộng, Shinichi bước xuống giường rót cho mình một cốc nước. Bàn chân chạm xuống nền nhà lạnh làm cho cậu như thanh tỉnh một chút. Cơn ác mộng này đã không ngừng theo cậu suốt thời gian qua, bắt đầu là những hình ảnh rời rạc, những đoạn kí ức chắp vá, sau là những tiếng hét không rõ của ai. Shiho đã từng nói khoảng thời gian trước của cậu đã gặp rất nhiều biến cố nên có thể chính vì như thế đã tạo thành những cơn ác mộng. Đêm nay là lần đầu tiên cậu nghe được âm thanh của một ai đó, tiếng hét vang tên cậu tràn ngập khốn khổ nhưng cậu thì chỉ bất lực vươn tay, để rồi cố vùng vẫy khỏi cơn mơ. Cậu có thể cảm nhận được người đó rất quan trọng với mình, bởi gì trong giây phút ấy con tim cậu đã không ngừng đau đớn. Cơn buồn ngủ đã tan biến, cậu vẫn ngồi lặng người trên sô pha…đêm nay thật dài.

Tài sản cá nhân
Xem tài sản của Angel99
Tài sản
Tài sản:
Chữ ký của Angel99

(Long fic) Love again I_icon_minitimeMon Jan 30, 2012 9:05 am

Ko có tâm trạng nào để nói cả.
Angel99
AboutAngel99 Người này hiện đang:
Chức vụ: .:Member cấp 5:.

Giới tính : Nữ
Bài gửi Bài gửi : 484
Câu lạc bộ Câu lạc bộ : Girls
Birthday Birthday : 11/08/1999
Tâm trạng Tâm trạng : Ko có tâm trạng nào để nói cả.

Tài sản
Tài sản:

Tiện ích
(Long fic) Love again Icon4(Long fic) Love again Icon5(Long fic) Love again Icon6(Long fic) Love again Icon7

Cấp bậc.:Member cấp 5:.

Thông Tin Cá Nhân
Giới tính : Nữ
Bài gửi Bài gửi : 484
Câu lạc bộ Câu lạc bộ : Girls
Birthday Birthday : 11/08/1999
Tâm trạng Tâm trạng : Ko có tâm trạng nào để nói cả.

Bài gửiTiêu đề: Re: (Long fic) Love again

CHAP 10



‘’Ông là muốn chết sao hả?’’_Cô gái một cước đá văng người đàn ông mập múp míp. Ông ta nằm trên sàn thở khò khè, đưa tay ôm lấy ngực. Mọi người trong quán đều đổ dồn ánh mắt về phía họ.

‘’Ran, có chuyện gì vậy?’’

‘’Ông ta là kẻ biến thái, lúc nãy khi tớ mang đồ ăn đến, ông ta cứ nhiên dám sàm sỡ ’’_Ran vừa giải thích vừa đưa tay kéo người dưới sàn lên, mặt ông ta lúc này đã trắng bệch.

‘’Là số ông không tốt, ai không đụng tay đụng chân lại chọn cao thủ karate.’’_Cậu thanh niên với nước da ngăm đen vỗ vai ông ta, lực từ bàn tay chạm lên vai khiến người ta tê buốt.

‘’Mang ông ta đến cảnh sát đi.’’_Có người đề nghị.

Người đàn ông bắt đầu tỏ ra hốt hoảng dù gì ông ta cũng thuộc tuýp người thành đạt nếu để chuyện này mọi người đều biết thì…

‘’Bỏ qua cho ông ta lần này đi dù sao hôm nay cũng là ngày đầu khai trương quán của Sonoko, chúng ta không nên làm lớn chuyện.’’_Ran trừng mắt với kẻ đang run lẩy bẩy trong tay mình.

‘’Ai biết ông ta có còn tái phạm không?''

‘’Ông ta dám sao?’’

‘’Tôi hứa sẽ không như thế nữa, cô mau tha cho tôi đi.’’

‘’…’’

‘’Tôi hứa mà.’’_Người đàn ông khuôn mặt đẫm mồ hôi, ai biết cứ đứng một lát sau thì cô gái này có cho ông thêm một cước nữa hay không.

Hôm nay là ngày khai trương đầu tiên của quán ăn nhẹ Paradise do Sonoko làm chủ. Mở một quán ăn của riêng mình là ước muốn từ rất lâu của cô, vì thế hôm nay bạn bè đều đến để ủng hộ chúc mừng. Ran cùng vợ chồng Hattori đã đến đây từ sớm, còn luôn tay luôn chân giúp đỡ những việc trong quán.

Không khí bắt đầu trở lại vui vẻ như trước khi xảy ra vụ việc vừa rồi. Ran nhặt những mảnh vỡ cho chúng vào chiếc túi nilong đang cầm trên tay, bàn ghế cũng đang được sắp xếp lại. Cô ngạc nhiên khi mảnh vỡ đang nằm trong tay lại bị một bàn tay khác lấy mất, ngẩng đầu chợt trông thấy khuôn mặt quen thuộc của ai đó đang mỉm cười.

‘’Để tôi giúp’’_Shinichi vừa nói vừa đưa tay nhặt đi những mảnh vỡ cuối cùng.

‘’Cám ơn.’’_Cô khẽ gật đầu.

‘’Lúc nãy cú đá xem ra rất mạnh đấy.’’_Shinichi nhìn cô gái trước mặt đang chuẩn bị quay đi, chợt cất tiếng.

‘’…’’

‘’Tôi chỉ muốn đùa một chút thôi nhưng tay cô chẳng phải đang chảy máu sao?’’_Shinichi liếc nhìn bàn tay đang cố giấu ở phía sau.

‘’Xin lỗi, tôi không sao, tôi có chút việc.’’

Shinichi nhận ra trong mình có một chút hụt hẫng và khó chịu. Cô gái này dường như luôn tìm mọi cách để tránh mặt cậu, chẳng lẽ khoảng thời gian trước giữa hai người đã xảy ra điều gì không tốt sao?

‘’Hey, hai cậu nói gì thế?’’_Shinichi bất ngờ với cái đập vai từ phía sau.

‘’Không có gì.’’

‘’À…ừ….’’

‘’Cô ấy tên gì thế? Gặp nhau nhiều lần nhưng tớ vẫn chưa biết tên.’’_Shinichi ngồi xuống ghế, kéo theo người bạn thân đang đứng bên cạnh.

‘’Cậu ấy không nói cho cậu biết à? Thế sao cậu không hỏi?’’_Hattori trong giọng nói có mang chút ý cười.

Shinichi thở dài, ánh mắt dõi theo bóng dáng ở phía xa.

‘’Ran Mori’’.Hattori cảm thấy cuộc đời có đôi lúc thật trớ trêu, cả hai người họ đã từng là một cặp tuyệt vời bỗng chốc trở thành người xa lạ. Tuy lúc đầu cậu đã không đồng ý quyết định của Ran nhưng cậu tôn trọng nó, cậu sẽ không can thiệp vào chuyện giữa hai người họ._’’Nhưng rất hiếm thấy cậu quan tâm đến con gái như vậy?’’

‘’Không có, tớ chỉ là muốn hiểu thêm về một người bạn.’’_Cậu đưa tay đón lấy ly nước từ người phục vụ, nhấp một ngụm trả lời.

Toshiro đang nằm trên sàn vẽ tranh, thỉnh thoảng sẽ ngẩng đầu suy nghĩ điều, rồi toét miệng cười. Trong bức tranh còn vẽ dở trên sàn, có một cậu bé đứng ở giữa, đôi bàn tay nhỏ nắm lấy tay hai người phụ nữ ở hai bên. Xung quanh còn rất nhiều người khác đang mỉm cười vẫy tay với cả ba người họ. Người ta thường bảo rằng, thế giới của trẻ con thật ra rất đơn giản, thế giới của chúng chỉ được giữ trọn vẹn trong những bức tranh, những nụ cười cùng những giọt nước mắt.

Khẽ bước từng bước đến bên cạnh cửa bếp, cậu bé lại quay đi khi chắc rằng mẹ mình vẫn đang tập trung làm bếp. Cậu leo lên sopha, với tay lấy điện thoại rồi bắt đầu bấm số.

‘’Alô, là chú ạ?’’_Cậu bé cất tiếng.

‘’Cháu là…?’’_Người bên kia điện thoại dường như đang suy nghĩ điều gì đó.

‘’Chú không nhớ cháu sao?’’_Cậu bé phụng phịu

‘’À, là Toshiro, cháu gọi chú có việc gì không?’’

‘’Chú à, ngày mai chúng ta cùng đi công viên nhá, ngày mai mẹ cháu phải ở lại làm thêm nên sẽ không đến đón cháu’’

‘’Vậy ngày mai chú đến đón cháu rồi chúng ta cùng đi nhé nhưng không được để mẹ cháu biết đồng ý không nào?’’

‘’Dạ’’

Chấp dứt cuộc điện thoại cũng là lúc Shinichi nhấn chấp nhận gửi đi một email. Cậu cho đến giờ vẫn không hiểu được bản thân mình sao lại quan tâm đến một người như thế. Đó không phải là cảm giác tò mò đơn thuần, cũng không phải muốn chinh phục một cách háo thắng, chỉ đơn giản cậu không ngừng bị thu hút bởi con người ấy. Shinichi chưa bao giờ bị chi phối tình cảm nhiều như thế này.

Tài sản cá nhân
Xem tài sản của Angel99
Tài sản
Tài sản:
Chữ ký của Angel99

(Long fic) Love again I_icon_minitimeMon Jan 30, 2012 2:52 pm

Life is a journey!
minhnguyet_1998
Aboutminhnguyet_1998 Người này hiện đang:
Chức vụ: .:Super Moderator:.

Giới tính : Nữ
Bài gửi Bài gửi : 1346
Câu lạc bộ Câu lạc bộ : Detective
Birthday Birthday : 25/03/1998
Tâm trạng Tâm trạng : Life is a journey!

Tài sản
Tài sản:

Tiện ích
(Long fic) Love again Icon4(Long fic) Love again Icon5(Long fic) Love again Icon6(Long fic) Love again Icon7

Cấp bậc.:Super Moderator:.

https://www.facebook.com/profile.php?id=100003178423565
Thông Tin Cá Nhân
Giới tính : Nữ
Bài gửi Bài gửi : 1346
Câu lạc bộ Câu lạc bộ : Detective
Birthday Birthday : 25/03/1998
Tâm trạng Tâm trạng : Life is a journey!

Bài gửiTiêu đề: Re: (Long fic) Love again

Cho dù là ko quen biết, Shin vẫn bị hấp dẫn bởi Ran. Quả thật, Shiho chỉ phù hợp làm bạn tốt của Shin thôi.

Tài sản cá nhân
Xem tài sản của minhnguyet_1998
Tài sản
Tài sản:
Chữ ký của minhnguyet_1998


(Long fic) Love again Signstudy
Welcome to my Facebook

(Long fic) Love again I_icon_minitimeMon Jan 30, 2012 5:16 pm

Cuộc đời là một chuyến phiêu lưu lớn!!!!
cece_ngok
Aboutcece_ngok Người này hiện đang:
Chức vụ: .:Super Moderator:.

Giới tính : Nữ
Bài gửi Bài gửi : 1381
Câu lạc bộ Câu lạc bộ : B-people
Birthday Birthday : 11/12/1998
Tâm trạng Tâm trạng : Cuộc đời là một chuyến phiêu lưu lớn!!!!

Tài sản
Tài sản:

Tiện ích
(Long fic) Love again Icon4(Long fic) Love again Icon5(Long fic) Love again Icon6(Long fic) Love again Icon7

Cấp bậc.:Super Moderator:.

Thông Tin Cá Nhân
Giới tính : Nữ
Bài gửi Bài gửi : 1381
Câu lạc bộ Câu lạc bộ : B-people
Birthday Birthday : 11/12/1998
Tâm trạng Tâm trạng : Cuộc đời là một chuyến phiêu lưu lớn!!!!

Bài gửiTiêu đề: Re: (Long fic) Love again

Fic này khá hay, nội dung hấp dẫn. Nhưng ss nghĩ em nên edit lại mấy bài trên vì bỏ cách nhiều quá, và hạn chế post dub nhé. Thật ra post dub mà mỗi bài là 1 chap thì cũng không bị tính là spam đâu, nhưng nếu em post mỗi chap cách nhau vài ngày thì người đọc có thể có thời gian cảm nhận cái hay của fic, đồng thời tạo sự hồi hộp, mong chờ chap mới hơn. Em thử thay đổi cách post như ss vừa nói xem có hiệu quả không nhé ^^

Tài sản cá nhân
Xem tài sản của cece_ngok
Tài sản
Tài sản:
Chữ ký của cece_ngok


Bạn Khách viếng thăm hãy click vào tấm hình và tham gia forum của mình nhé ^^ (Long fic) Love again 152369 (Long fic) Love again 152369


(Long fic) Love again Sign
(Long fic) Love again L(Long fic) Love again S(Long fic) Love again A (Long fic) Love again F(Long fic) Love again A(Long fic) Love again M(Long fic) Love again I(Long fic) Love again L(Long fic) Love again Y

(Long fic) Love again I_icon_minitimeTue Jan 31, 2012 10:24 am

Vui vẻ
Mr.Tèo
AboutMr.Tèo Người này hiện đang:
Chức vụ: .:Member cấp 0:.

Giới tính : Nam
Bài gửi Bài gửi : 22
Birthday Birthday : 01/01/1946
Tâm trạng Tâm trạng : Vui vẻ

Tiện ích
(Long fic) Love again Icon4(Long fic) Love again Icon5(Long fic) Love again Icon6(Long fic) Love again Icon7

Cấp bậc.:Member cấp 0:.

http://Lichsuvn.info
Thông Tin Cá Nhân
Giới tính : Nam
Bài gửi Bài gửi : 22
Birthday Birthday : 01/01/1946
Tâm trạng Tâm trạng : Vui vẻ

Bài gửiTiêu đề: Re: (Long fic) Love again

Fic khá hay, chuẩn không cần chỉnh. Cố gắng phát huy nhé

Tài sản cá nhân
Xem tài sản của Mr.Tèo
Chữ ký của Mr.Tèo

(Long fic) Love again I_icon_minitimeTue Jan 31, 2012 4:33 pm

Life is a journey!
minhnguyet_1998
Aboutminhnguyet_1998 Người này hiện đang:
Chức vụ: .:Super Moderator:.

Giới tính : Nữ
Bài gửi Bài gửi : 1346
Câu lạc bộ Câu lạc bộ : Detective
Birthday Birthday : 25/03/1998
Tâm trạng Tâm trạng : Life is a journey!

Tài sản
Tài sản:

Tiện ích
(Long fic) Love again Icon4(Long fic) Love again Icon5(Long fic) Love again Icon6(Long fic) Love again Icon7

Cấp bậc.:Super Moderator:.

https://www.facebook.com/profile.php?id=100003178423565
Thông Tin Cá Nhân
Giới tính : Nữ
Bài gửi Bài gửi : 1346
Câu lạc bộ Câu lạc bộ : Detective
Birthday Birthday : 25/03/1998
Tâm trạng Tâm trạng : Life is a journey!

Bài gửiTiêu đề: Re: (Long fic) Love again

Mem Mr. Tèo vi phạm nội quy vì post 2 bài liên tiếp. Vote - và xoá bài, lần sau nhớ chú ý đọc kĩ nội quy nhé.
Thân,
Aries

Tài sản cá nhân
Xem tài sản của minhnguyet_1998
Tài sản
Tài sản:
Chữ ký của minhnguyet_1998


(Long fic) Love again Signstudy
Welcome to my Facebook

(Long fic) Love again I_icon_minitimeSat Feb 04, 2012 6:04 pm

Ko có tâm trạng nào để nói cả.
Angel99
AboutAngel99 Người này hiện đang:
Chức vụ: .:Member cấp 5:.

Giới tính : Nữ
Bài gửi Bài gửi : 484
Câu lạc bộ Câu lạc bộ : Girls
Birthday Birthday : 11/08/1999
Tâm trạng Tâm trạng : Ko có tâm trạng nào để nói cả.

Tài sản
Tài sản:

Tiện ích
(Long fic) Love again Icon4(Long fic) Love again Icon5(Long fic) Love again Icon6(Long fic) Love again Icon7

Cấp bậc.:Member cấp 5:.

Thông Tin Cá Nhân
Giới tính : Nữ
Bài gửi Bài gửi : 484
Câu lạc bộ Câu lạc bộ : Girls
Birthday Birthday : 11/08/1999
Tâm trạng Tâm trạng : Ko có tâm trạng nào để nói cả.

Bài gửiTiêu đề: Re: (Long fic) Love again

Hic hic :cute58: mãi mới lên được :onion#72:

Chap 11:


Shinichi nhìn cậu nhóc vui mừng chạy khắp nơi trong công viên rồi nhìn sang người đang đi bên cạnh mình mà khẽ thở dài. Chưa bao giờ cậu lại gặp tình huống khó xử như lúc này, khi đến đón Toshiro thì đã trông thấy cậu bé đang đứng với mẹ. Dù cho cậu bé có nói thế nào thì vẫn không được phép đi cùng cậu, cho đến khi Shinichi đảm bảo rằng lần sau sẽ không xảy ra chuyện như thế nữa và cậu bé Toshiro rơm rớm nước mắt thì mẹ cậu bé mới đồng ý.

Đây là lần đầu tiên Ran đến nơi này sau một thời gian dài như thế. Tropical Land, nơi này đã trở thành một phần kí ức trong cô, là nơi bắt đầu mọi chuyện và cũng là nơi kết thúc tất cả. Gía như nếu hôm đó cô không để Shinichi rời đi, giá như nếu hôm đó họ không đến đây và trong suốt khoảng thời gian đó cô không biết mình đã nghĩ đến hai chữ ‘’giá như’’ bao nhiêu lần nhưng mãi mãi mọi thứ vẫn sẽ không thể quay trở về như ban đầu.

‘’Cô dường như không thích tôi thì phải?’’_Shinichi bước đi thong thả, ánh mắt vẫn dõi theo Toshiro đang đùa nghịch xung quanh chú Mickey bằng bông.

‘’Không phải.’’_Ran hơi bất ngờ với câu hỏi của người bên cạnh.

‘’Cô cùng với Sonoko, Kazuha, Hattori là bạn rất lâu rồi nhỉ?’’

‘’Tôi và Sonoko là bạn học chung với nhau còn…’’

Cả hai người cùng bước nhanh về phía trước khi thấy Toshiro đang vẫy tay về hướng họ. Ran lấy khăn tay từ trong túi rồi cúi người lau mồ hôi trên mặt cậu bé, bất chợt cậu bé nhướn người hôn nhẹ vào má cô. Khẽ kéo tay Shinichi và mẹ, cậu bé xòe lòng bàn tay nhỏ của mình nơi có hai viên kẹo được gói lấp lánh nằm ở giữa, môi chu ra.

‘’Cho chú và mẹ.’

Bất giác cả hai đều nhìn nhau nhưng khi trông thấy bàn tay đang chìa ra cùng cái nhíu mày của cậu bé khó hiểu của cậu bé thì cả hai đều mỉm cười hạnh phúc đưa tay nhặt lấy viên kẹo trong lòng bàn tay nhỏ, ngón tay họ chạm vào nhau, tạo nên một sự ấm áp trong cái se se lạnh của buổi về chiều. Trong khung cảnh ấy, cả ba người họ dường như đang được bao quanh bởi vầng ánh sáng của hạnh phúc, nụ cười rạng rỡ tạo cảm giác ấm áp như một gia đình.

Tách…

‘’Cái này là dành cho cô cậu.’’_Chú hề mũi đỏ trên cổ đeo một chiếc máy ảnh cười tươi, đưa cho họ một bức ảnh.

Shinichi không ngờ cả ba người khi đứng bên nhau lại trở nên hài hòa và hạnh phúc như vậy.

‘’Bức ảnh này bao nhiêu vậy?’’_Cậu hỏi.

‘’Cái này tôi tặng cho gia đình cậu, chúc ba người luôn luôn vui vẻ hạnh phúc như thế, đây là bức ảnh đẹp nhất trong ngày mà tôi đã chụp đấy.’’_Chú hề từ trong không khí vẫy tay lấy ra một quả bóng màu đỏ tặng cho Toshiro.

‘’Chúng tôi không phải như vậy đâu, chúng tôi sẽ không nhận bức ảnh này.’’_Ran mỉm cười, đưa tay lấy đi bức ảnh trong tay Shinichi nhưng cậu đã nhanh tay cho bức ảnh vào túi trước ánh mắt ngỡ ngàng của Ran.

‘’Tôi sẽ lấy nó, cám ơn anh.’’_Cậu gật đầu với chú hề.

Xoay người nhìn thẳng vào người bên cạnh, cậu nhận ra cô ấy cũng đang nhìn chằm chằm vào mình, đây là lần đầu tiên cậu cảm thấy đôi mắt cô ấy đẹp đến thế, một thứ cảm giác thân quen ngập tràn trong lòng ngực, khẽ tằng hắn cậu cất tiếng:

‘’Thật ra tôi giữ lại bức ảnh chẳng qua vì Toshiro trong đấy rất dễ thương.’’

‘’…’’

‘’Chúng ta đi thôi nào.’’_Cậu nắm tay cậu bé đi về phía trước, khóe môi khẽ nhếch lên.

Chỉ là một bức ảnh mà thôi, Ran cố lắc đầu xua đi những suy nghĩ đang tồn tại và thong thả bước đi theo phía sau hai người họ.

‘’Lại không được rồi.’’_Cậu bé phồng má. Cả ba người cùng chăm chú vào thanh móc bên trong chiếc hộp vuông nơi có rất nhiều chú thỏ nhỏ trắng như tuyết. Ran bất giác phì cười vì vẻ mặt đáng yêu của cậu con trai, qua chiếc hộp kính ánh mắt cả hai chạm vào nhau, cô nhanh chóng thu lại nụ cười, chuyển tầm mắt tập trung vào những chú thỏ bên trong.

Shinichi rất hiếm khi thấy Ran cười vui vẻ như thế, dù với ai cô luôn tỏ ra thoải mái riêng chỉ với cậu lúc nào cũng là vẻ lạnh lung, xa cách.

‘’Nó cứ rớt hoài à.’’_Cậu bé nhíu mày vẻ suy nghĩ, săm soi quan sát chiếc hộp.

‘’Con có muốn uống nước không? Mẹ đi mua nhé?’’

‘’Dạ.’’

Khi Ran vừa đi khỏi, Shinichi cúi đầu nói nhỏ gì đó với cậu bé, cậu bé gật gật đầu, rồi lại tiếp tục trò gắp thú bông một lần nữa. Đến khi Shinichi khều nhẹ Toshiro, kéo cậu ra khỏi chiếc máy gắp thú thì ánh mắt cậu bé ánh lên niềm vui, hai chú cháu cùng cười phá lên.

‘’Nước của con’’_Ran đưa lon nước cho cậu bé, ánh mắt tìm kiếm Shinichi nhưng vẫn không thấy cậu.

‘’Mẹ ơi, mẹ quay lưng lại đi.’’_Cậu bé đẩy đẩy Ran.

‘’Chi vậy?’’

‘’Mẹ mau quay lại đi, đi mà mẹ.’’

Ran khó hiểu nhưng cũng làm theo lời cậu bé. Đến khi quay lại cô nhìn thấy một chú thỏ bông trắng như tuyết mặc áo đầm màu hồng, chính giữa ôm một trái tim to màu đỏ. Chú thỏ này giống y hệt những con trong chiếc hộp kính lúc nãy chẳng qua nó to hơn rất nhiều.

‘’Con với chú tặng mẹ.’’_Cậu bé cười toe toét, nắm tay chú thỏ trên tay Shinichi vẫy vẫy.

‘’Mẹ….’’

‘’Toshiro là muốn gắp một con tặng cho cô nhưng gắp mãi vẫn không được nên chúng tôi quyết định sẽ mua một con. Ông chủ chỉ còn duy nhất con này là giống thôi, nên cô đừng từ chối, Toshiro sẽ rất buồn.’’_Shinichi ôm chú thỏ từng bước đến trước mặt cô, má Ran bây giờ đã đỏ hồng. Lúc trước, cô đã từng rất nhiều lần ao ước một ngày Shinichi sẽ trở nên lãng mạn như thế nhưng bây giờ mọi thứ đã không còn như xưa.

‘’Mẹ mau nhận đi.’’

‘’…’’

‘’Nếu cô không nhận bây giờ trả lại ông chủ bán hàng chắc sẽ không đồng ý, vậy phải đành để nó lại chỗ này rồi.’’_Cậu loay hoay như tìm chỗ đặt con thỏ to trên tay mình.

‘’Tôi nhận.’’_Cô đưa tay ôm lấy con thỏ vào lòng, bộ lông mềm mịn của nó tạo cảm giác thật tuyệt. Shinichi cùng Toshiro đều nhìn nhau mỉm cười.

‘’Cháu có muốn đi vòng xoay không?’’

‘’Cháu không muốn đâu, nó cao quá.’’_Cậu bé ngẩng đầu nhìn vòng xoay cao tít trên kia.

Không khí buổi tối ở công viên thật nhộn nhịp, mọi người sóng vai nhau cười đùa vui vẻ, khắp nơi đều lấp lánh ánh đèn. Bây giờ tuyết đã bắt đầu rơi, những bông tuyết vương trên tóc, trên vai áo của mọi người. Thấp thoáng hình ảnh cậu thanh niên đưa tay phủi những bông tuyết trên vai áo cô bạn, cô gái chợt đỏ mặt mỉm cười. Shinichi bế Toshiro trên tay, cậu bé ngả đầu vào vai cậu ngủ từ lúc nào, có lẽ là do chạy nhảy quá mệt. Ran ôm chú thỏ cao gần bằng người mình đi bên cạnh, khiến mọi người đều nhìn vào cô rồi nhìn sang Shinichi, thì thầm đều gì đó:

‘’Họ trông thật xứng đôi’’…’’Gia đình họ thật hạnh phúc’’

‘’Cám ơn anh vì hôm nay rất nhiều.’’_Cô đưa tay ôm lấy Toshiro, cậu bé dụi mắt, thì thầm đều gì đó rồi lại chìm vào giấc ngủ.

‘’Tôi là người phải cám ơn mới đúng, hôm nay tôi rất vui.’’

‘’Anh về cẩn thận.’’

‘’Khoan đã.’’_Shinichi đưa tay nhẹ phủi đi bông tuyết trên tóc Ran, hơi bất ngờ nên cô không kịp phản ứng cho đến khi nhận ra thì cậu đã hạ tay xuống và chăm chú nhìn cô._’’Chúng ta bây giờ là bạn phải không?’’

Cô gật đầu.

‘’Cô mau vào nhà đi.’’

‘’Vậy tạm biệt anh.’’_Cánh cửa khép lại với tiếng đập không ngừng của trái tim cô. Tại sao khi cô muốn quên đi tất cả, muốn từ bỏ những kí ức đã qua thì lại như thế này. Ngày hôm đó, khi nhìn thấy Shiho đứng bên cạnh cậu, cử chỉ dịu dàng khi cô ấy đưa cho cậu chiếc khăn, tất cả đều khiến tim cô đau nhói nhưng Ran luôn tự nhắc mình mọi thứ giữa cô và Shinichi đã kết thúc, giữa họ không có hy vọng.

Nhìn lại bức ảnh một lần trước khi khởi động xe, cậu cảm thấy hôm nay quả là một ngày đáng nhớ. Có lẽ, ác cảm mà cô dành cho cậu cũng đã vơi đi phần nào.

‘’Cậu định ở bên đấy đến khi nào? Mọi người đều đang rất cần bản thảo của cậu.’’_Tiếng nói trong trẻo vang lên bên kia điện thoại.

‘’Tớ biết rồi, tớ sẽ đưa cho họ đúng hạn mà. Shiho, cậu nghĩ sao nếu chúng ta trở về sống ở Nhật?’’_Shinichi duỗi người trên ghế hỏi.

‘’Tớ chưa suy nghĩ chuyện đó nhưng nếu cậu muốn thì có thể nói với bố mẹ.’’

‘’Uhm, tớ sẽ nói với họ sau nhưng cậu cũng suy nghĩ về ý kiến của tớ nhé.’’

‘’Shinichi trở về đi, mẹ vừa nói, mẹ có chuyện muốn nói với cậu.’’

‘’Ngày mốt tớ sẽ trở về. Bây giờ tớ phải đi ngủ, chơi cả ngày mệt rồi.’’_Cậu ngáp dài một cái.

‘’Uhm vậy cậu mau đi ngủ đi, nhớ giữ gìn sức khỏe.’’

‘’Cậu cũng vậy. tạm biệt.’’

Là do cô quá nhạy cảm hay là sự thật có điều gì đó đang thay đổi, Shiho cảm giác được sự thay đổi này sẽ không đơn giản là chỉ chuyển biến điều gì đó rất nhỏ mà dường như cô sẽ để vuột mất đi một thứ quan trọng.

Tài sản cá nhân
Xem tài sản của Angel99
Tài sản
Tài sản:
Chữ ký của Angel99

(Long fic) Love again I_icon_minitimeSun Feb 05, 2012 7:43 am

Vui vẻ
Mr.Tèo
AboutMr.Tèo Người này hiện đang:
Chức vụ: .:Member cấp 0:.

Giới tính : Nam
Bài gửi Bài gửi : 22
Birthday Birthday : 01/01/1946
Tâm trạng Tâm trạng : Vui vẻ

Tiện ích
(Long fic) Love again Icon4(Long fic) Love again Icon5(Long fic) Love again Icon6(Long fic) Love again Icon7

Cấp bậc.:Member cấp 0:.

http://Lichsuvn.info
Thông Tin Cá Nhân
Giới tính : Nam
Bài gửi Bài gửi : 22
Birthday Birthday : 01/01/1946
Tâm trạng Tâm trạng : Vui vẻ

Bài gửiTiêu đề: Re: (Long fic) Love again

Bạn tuân thủ rất đúng tinh thần truyện Conan...chờ mỗi tập ra đảm bảo dài cả cổ, đọc xong phát triển chiều cao luôn. Nhưng dù sao cũng rất hay và cảm xúc

Tài sản cá nhân
Xem tài sản của Mr.Tèo
Chữ ký của Mr.Tèo

(Long fic) Love again I_icon_minitimeWed Feb 08, 2012 11:14 am

Ko có tâm trạng nào để nói cả.
Angel99
AboutAngel99 Người này hiện đang:
Chức vụ: .:Member cấp 5:.

Giới tính : Nữ
Bài gửi Bài gửi : 484
Câu lạc bộ Câu lạc bộ : Girls
Birthday Birthday : 11/08/1999
Tâm trạng Tâm trạng : Ko có tâm trạng nào để nói cả.

Tài sản
Tài sản:

Tiện ích
(Long fic) Love again Icon4(Long fic) Love again Icon5(Long fic) Love again Icon6(Long fic) Love again Icon7

Cấp bậc.:Member cấp 5:.

Thông Tin Cá Nhân
Giới tính : Nữ
Bài gửi Bài gửi : 484
Câu lạc bộ Câu lạc bộ : Girls
Birthday Birthday : 11/08/1999
Tâm trạng Tâm trạng : Ko có tâm trạng nào để nói cả.

Bài gửiTiêu đề: Re: (Long fic) Love again

CHAP 12


Đưa tay kéo chiếc áo khoác sát vào người, Ran cảm nhận được cả người mình đang run lên vì lạnh. Nỗ lực cuối cùng đành từ bỏ khi một chiếc taxi nữa chạy ngang qua cô trong khi đang chở khách. Khẽ liếc nhìn đồng hồ, cô quyết định quay trở về nhà, mặc cho tổng biên tập sau đó có làm gì đi chăng nữa, dù sao hôm nay cũng là chủ nhật, trách nhiệm cũng không thể đổ hết lên cô.

Mãi suy nghĩ, ngẩng lên đã trông thấy chiếc xe màu đen đang dừng trước mặt, người trong xe thì đang mỉm cười với cô.

‘’A’’_Ran gật đầu chào, quay lưng bước đi.

‘’Khoan đã.’’_Người trong xe lúc này đã mở cửa, chạy đến bên cạnh cô.

‘’Anh có việc gì sao?’’_Thở ra làn khí lạnh buốt, má cô lúc này đã hồng lên vì lạnh.

‘’Cô định đi đâu sao? Tôi có thể…’’

‘’À không, bây giờ tôi không cần đi nữa’’

Tiếng chuông điện thoại vang lên làm ngắt quãng cuộc trò chuyện, nhìn tên người gọi đang nhấp nháy trên màn hình, Ran nhíu mày, nhấn nút nhận cuộc gọi. Không biết người gọi đến đã nói gì nhưng làm cho khuôn mặt của cô mang đầy vẻ bất đắc dĩ.

‘’Anh có thể giúp tôi đưa tôi đến một nơi không?’’_Kết thúc cuộc điện thoại, cô e ngại nhìn người đối diện, cất tiếng.

Suốt thời gian trên đường đi, ánh mắt cô luôn tập trung vào khung cảnh bên ngoài kính xe. Sau từ hôm cùng đi khu vui chơi cả hai người họ luôn tình cờ gặp nhau, dù cho cô đã cố ý tránh mặt nhưng luôn có những chuyện ngoài ý muốn chẳng hạn như lúc này vậy.

‘’Cô là phóng viên sao?’’_Người con trai với ánh mắt cương nghị hỏi, vẫn tập trung nhìn về phía trước.

‘’ Tôi chỉ là phụ trách một mục của tờ báo thôi.’’

‘’Ngay cả chủ nhật cũng phải đi làm sao?’’

‘’Mọi khi thì không phải nhưng hôm nay tổng biên tập lại cần gấp bài viết mà gửi email thì ông ta lại không đồng ý, ông ấy muốn bài viết tay.’’_Cô thở dài nhìn túi giấy đang đặt trên chân mình.

Cậu mấp máy môi định nói điều gì đó nhưng lại quyết định im lặng. Thật ra, cậu hôm nay vốn dự định sẽ đến nhà cô để tặng cho Toshiro món đồ chơi đã mua hôm trước, nhưng khi vừa đến nơi đã trông thấy cô trong chiếc áo lông to màu trắng, găng tay cùng nón len đỏ đang thấp thỏm đón taxi. Quan sát được một lúc thì bỗng thấy cô phồng má, bĩu môi rồi di di đám tuyết dưới chân, sau đó lại cúi đầu thật lâu. Lúc ấy, trông cô cứ như chú mèo nhỏ cô đơn giữa mùa đông.

Cậu không thích cái cách Ran nhìn mình, cả cái cách khéo léo trốn tránh những câu hỏi của cậu. Mỗi khi đứng trước cậu cô luôn cố gắng tạo ra một khoảng cách hay đúng hơn là hạn chế tiếp xúc trên mức có thể. Cậu nghe cô khe khẽ hát một giai điệu nào đó, tay chống cằm, trong ánh mắt là nỗi buồn vô tận.

Mặc cho tiếng chuông điện thoại reo không ngừng, cô cất nó vào túi, dìm sâu trong mớ đồ.

‘’Sắp tới rồi.’’_Cậu lên tiếng kéo cô khỏi những giai điệu.

Gật nhẹ đầu, cô thở dài trong lòng. Thế nào vào trong đó cũng bị sạc một trận cho đã đời, kèm theo mấy cuộc gọi nhỡ nữa thì chủ nhật tươi đẹp hôm nay xem như đã đi tong.

Chiếc xe dừng trước cửa của tòa soạn, Ran lật đật ôm túi văn kiện giấy chạy nhanh vào trong sau lời cảm ơn với người đã đưa mình đến đây.

Một giờ trôi qua, cậu vẫn dựa người vào ghế, nhắm mắt và chìm trong những giai điệu. Tiếng bước chân đi trên tuyết nếu chú ý nghe thật kĩ sẽ phát hiện nó cũng có thể tạo ra những giai điệu nghe thật thích.

…Cốc cốc..

Tiếng gõ tay vào kính xe vang lên, sau đó là xuất hiện của nón len đỏ.

‘’Anh sao còn ở đây?’’_Cô cất tiếng sau khi kính xe được hạ xuống, giọng nói pha lẫn ngạc nhiên.

‘’Tôi đợi cô, nào lên xe!’’

‘’Anh đợi tôi làm gì?’’_Cả người hơi run lên vì lạnh, ngồi vào xe bỗng cảm thấy thật ấm áp.

‘’Cô không định trả ơn cho tôi sao?’’_Cậu nhìn cô.

‘’Hả? Anh không phải muốn tôi mời anh đi ăn chứ?’’_Mắt cô tròn xoe.

‘’Không, tôi chỉ là muốn cô cùng đi mua với tôi một vài thứ, được chứ?’’

‘’Bây giờ sao? Nhưng anh muốn mua gì?’’

‘’Ngày mai tôi phải sang Mỹ rồi, chủ nhật tuần sau nhé?’’

‘’Uhm, tùy anh thôi, vậy giờ anh về nhá.’’_Cô đưa tay muốn mở cửa xe nhưng đã bị cậu nhanh chóng chặn lại.

‘’Tôi đưa cô về.’’

‘’Thôi tôi tự về được mà.’’

‘’Thắt dây an toàn.’’_Vừa dứt lời là xe đã nhanh chóng khởi động. Cô thầm than trong lòng sao Shinichi bây giờ với sáu năm trước sao khác xa nhiều quá.

‘’Cậu quá tàn nhẫn với tớ.’’

‘’Nhưng cậu hiểu tớ mà đúng không?’’

‘’Cậu đã thay đổi.’’

‘’Nếu không thay đổi thì tớ lại đánh mất đi những thứ quan trọng’’

‘’Đã tới lúc tớ từ bỏ à?’’

‘’Cậu thật ra đã từ bỏ từ rất lâu rồi’’

‘’Sao cậu lại biết?’’

‘’Vì tớ hiểu cậu.’’

‘’….’’

‘’Sự thấu hiểu từ hai con người giống nhau chính là khoảng cách lớn nhất của tình yêu.’’

‘’Cậu lúc nào mà chả đúng.’’

‘’Đừng cau có như thế chứ, cười lên cái nào.’’

‘’Lại một lần nữa chơi cái trò này. Love again.’’


Tài sản cá nhân
Xem tài sản của Angel99
Tài sản
Tài sản:
Chữ ký của Angel99

(Long fic) Love again I_icon_minitimeWed Feb 08, 2012 11:23 am

Life is a journey!
minhnguyet_1998
Aboutminhnguyet_1998 Người này hiện đang:
Chức vụ: .:Super Moderator:.

Giới tính : Nữ
Bài gửi Bài gửi : 1346
Câu lạc bộ Câu lạc bộ : Detective
Birthday Birthday : 25/03/1998
Tâm trạng Tâm trạng : Life is a journey!

Tài sản
Tài sản:

Tiện ích
(Long fic) Love again Icon4(Long fic) Love again Icon5(Long fic) Love again Icon6(Long fic) Love again Icon7

Cấp bậc.:Super Moderator:.

https://www.facebook.com/profile.php?id=100003178423565
Thông Tin Cá Nhân
Giới tính : Nữ
Bài gửi Bài gửi : 1346
Câu lạc bộ Câu lạc bộ : Detective
Birthday Birthday : 25/03/1998
Tâm trạng Tâm trạng : Life is a journey!

Bài gửiTiêu đề: Re: (Long fic) Love again

Ay da, Ran lại cứ né tránh Shin, đã bảo là cạnh tranh công = cơ mà, thế thì cả Ran lẫn Ai đều phải nỗ lực lấy lòng Shin chứ, seo lại thế này?

Tài sản cá nhân
Xem tài sản của minhnguyet_1998
Tài sản
Tài sản:
Chữ ký của minhnguyet_1998


(Long fic) Love again Signstudy
Welcome to my Facebook

(Long fic) Love again I_icon_minitimeSat Feb 11, 2012 7:21 pm

Ko có tâm trạng nào để nói cả.
Angel99
AboutAngel99 Người này hiện đang:
Chức vụ: .:Member cấp 5:.

Giới tính : Nữ
Bài gửi Bài gửi : 484
Câu lạc bộ Câu lạc bộ : Girls
Birthday Birthday : 11/08/1999
Tâm trạng Tâm trạng : Ko có tâm trạng nào để nói cả.

Tài sản
Tài sản:

Tiện ích
(Long fic) Love again Icon4(Long fic) Love again Icon5(Long fic) Love again Icon6(Long fic) Love again Icon7

Cấp bậc.:Member cấp 5:.

Thông Tin Cá Nhân
Giới tính : Nữ
Bài gửi Bài gửi : 484
Câu lạc bộ Câu lạc bộ : Girls
Birthday Birthday : 11/08/1999
Tâm trạng Tâm trạng : Ko có tâm trạng nào để nói cả.

Bài gửiTiêu đề: Re: (Long fic) Love again

CHAP 13


‘’Tại sao lại là tớ chứ?’’

‘’Vì cậu đã hứa mà, giúp tớ với’’_Sonoko nói trong lúc đưa tay sửa lại chiếc khăn choàng cổ cho cô bạn, ngắm nhìn thật lâu, rồi mỉm cười hài lòng.

Ran trong chiếc đầm trắng ngắn tay hơi dài qua gối, mái tóc buông xõa dài được tô điểm bởi chiếc kẹp hình bướm trắng xinh xắn, ngay cả đôi giày búp bê nhỏ cũng cùng tông màu với chiếc váy. Xoay mình trước gương, cô cảm thấy một cảm giác không thoải mái tràn tới. Đã từ rất lâu rồi cô đã không còn thích hợp với màu trắng nữa, nó gợi cho cô khoảng thời gian đã trôi qua, khoảng kí ức nhuộm màu u buồn mà cô không thể quên.

‘’Mùa đông mà cậu nói tớ phải mặc như vầy sao?’’_Ran nhíu mày nhìn cô bạn.

‘’Không sao đâu cậu chịu khó một chút, dù sao cũng là đi gặp mặt mà, ấn tượng quan trọng lắm.’’

‘’Tớ lạnh.’’_Đưa tay lấy chiếc áo khoác trên ghế trước khi nhanh chóng bị cô bạn thân đẩy vào xe. Người tài xế ngồi phía trước gật đầu với cô qua kính chiếu hậu, cô gật đầu đáp lại, trước khi nghe tiếng cửa xe đóng lại và cô bạn bên ngoài vừa vẫy tay vừa cười rạng rỡ với mình.

Nhà hàng này quả đúng là cao cấp nha, khiến Ran vừa bước vào đã không khỏi ngạc nhiên. Sảnh lớn thật rộng, sàn còn là loại gạch men bóng loáng. Trên trần nhà là từng chùm đèn pha lê lọai lớn đủ kiểu dáng, bàn ăn được đặt làm hai dãy, phía góc phải nhà hàng là nơi đặt một chiếc piano trắng.

Người phục vụ nhẹ nhàng kéo chiếc ghế, đưa tay mời cô ngồi. Lúc này Ran mới chú ý người đối diện ngồi cùng bàn với mình lúc này đã đứng lên và đang đánh giá cô quá ánh mắt. Người đàn ông đó trạc khoảng hai mươi bảy, hai mươi tám, ánh mắt cương nghị ẩn sau cặp kính, mặc vest đen và cavat màu xanh biển nhạc. Cả hai cùng mỉm cười bắt tay nhau.

‘’Rất hân hạnh được gặp cô, cô Ran Mori. Tôi là Kamiga Takumi’’_Người đàn ông cất tiếng sau khi cả hai đã cùng ngồi xuống bàn.

‘’…’’

Cô chớp mắt ngạc nhiên khi người cùng bàn gọi tên mình.

‘’Không ngờ ở ngoài cô trông đẹp hơn trông ảnh nhiều.’’

‘’À, cám ơn anh’’

Sau khi bắt đầu bữa ăn cả hai chỉ trao đổi với nhau ít câu, đa phần là người kia sẽ hỏi và cô sẽ nhẹ nhàng trả lời.

‘’Nghe nói cô đang sống cùng với con trai’’

‘’Đúng vậy.’’_Ngẩng đầu lên trả lời, sẵn tiện cô đảo mắt khắp nơi một chút, không khí giữa hai người thật chán.

‘’Tôi không thích trẻ em lắm. Chúng rất nghịch.’’_Kamiga Takumi nói trước khi nhấp một ngụm nước.

‘’Vậy sao? Tôi thấy chúng rất đáng yêu.’’

‘’Vậy nếu chúng ta…Oh xin chào.’’_Anh ta đẩy ghế đứng dậy, mỉm cười với người phía sau Ran, khiến cô phải quay lại.

Ngay phút chạm phải ánh mắt của người phía sau, cô liền biết mình xong rồi.

Shinichi đứng đấy với khóe môi hơi nhếch lên, ánh mắt không che giấu nhìn thẳng vào Ran. Shiho đứng bên cạnh lúc này khẽ nghiêng đầu, cất tiếng:

‘’Chúng tôi vừa dùng bữa xong, gặp anh ở đây nên mới sang chào.’’_Shiho mỉm cười._’’Đây là Shinichi Kudo bạn của tôi.’’

‘’Xin chào tôi là Kamiga Takumi, còn đây là cô Ran Mori. Chúng tôi vừa định dùng tráng miệng, hai người dùng luôn chứ.’’

Shiho trao đổi nhanh ánh mắt với người đứng bên cạnh mình.

‘’Sẽ không làm phiền hai người chứ?’’

‘’Không sao đâu.’’

‘’Cậu muốn dùng tráng miệng chứ?’’

‘’Nghe nói món tráng miệng ở đây rất ngon, tớ rất muốn dùng thử.’’_Shinichi cất tiếng. Kimiga Takumi ra hiệu cho người phục vụ mang thêm ghế đến.

‘’Toshiro đã hết sốt chưa?’’_Shinichi bất ngờ hỏi.

Ran khẽ cắn môi, thở dài trong lòng. Lần này thì cô chết chắc rồi, tất cả là tại Sonoko, dám lừa cô.

‘’Đã khỏe hơn rất nhiều.’’

Shiho vẫn ngồi bên cạnh thoải mái thưởng thức món tráng miệng. Thỉnh thoảng sẽ nói vài câu góp vui nhưng cuối cùng vẫn là Shinichi và Ran đấu nhãn với nhau suốt thời gian còn lại.

‘’Hai người quen nhau sao?’’_Kamiga Takumi thấy hơi khó chịu khi Ran cứ nhìn chằm chằm vào Shinichi.

‘’Một chút.’’_Cả hai cùng đồng thanh.

‘’Hôm nay chúng tôi là gặp mặt lần đầu tiên.’’_Anh ta vẫn tiếp tục.

‘’Là xem mặt à?’’_Shiho tỏ vẻ tò mò.

‘’Đúng’’

‘’Vậy sao?’’_Shinichi nhướn mày, lời nói bật ra mang sắc thái trầm ổn.

Kết thúc bữa ăn, Ran và Shiho cùng nhau đứng chờ cả hai người đàn ông trong lúc họ đi lấy xe. Ran muốn nói đều gì đó nhưng sắc mặt của Shiho dường như không tốt, nhắc cô về lời hứa năm xưa của mình với cô ấy nhưng chính mình lại không giữ được.

‘’Cậu khỏe chứ?’’_Shiho bất ngờ cất tiếng, ánh mắt vẫn không dao động.

‘’Tớ khỏe còn cậu?’’

‘’Tớ cũng vậy.’’

Cả hai lại rơi vào im lặng. Không khí buổi tối mùa đông thật giá rét. Từng làn khí mỏng lạnh men theo hơi thở của họ. Shiho bước đến bên xe của Shinichi, cô nhón chân thì thầm điều gì đó bên tai cậu, cậu mỉm cười choàng áo khoác của mình lên vai cô.

Khung cảnh đó với Ran như một bức tranh đẹp nhưng vô cùng đau lòng. Nước mắt bỗng chốc tràn khóe mi, cố gắng hít thật sâu, bất giác thấy tay mình bị nắm chặt kéo về phía trước, lúc này đây một chút kháng cự cũng không được, vì cô cảm nhận lực nắm từ bàn tay người kia truyền qua khiến tay cô tê buốt. Trước khi Ran định nói điều gì đó thì đã bị đẩy vào xe, phía bên ngoài cô trông thấy Shiho đang vẫy tay với mình.

‘’Có điều gì cô cần nói không?’’_Shinichi hỏi sau khi xe đã chạy một chặng đường.

‘’Không phải là tôi cố ý nói dối anh, chỉ là dì Sonoko muốn cậu ấy đi xem mắt, vì mãi cho đến giờ anh Makoto vẫn chưa muốn kết hôn, anh âý nói chờ cho đến khi công ty đi vào quỹ đạo, có thành tựu thì họ sẽ kết hôn. Anh ấy muốn chăm sóc cho Sonoko bằng chính sức của mình. Mà Sonoko vì không muốn anh Makoto buồn vì chuyện này nên đã nhờ tớ đi giúp.’’

‘’Cho nên cô nói Toshiro bị sốt nên mới hoãn cuộc hẹn với tôi đúng không?’’

‘’Mà làm như anh không hẹn với người khác vậy.’’_Cô xoay mặt về phía cửa, thì thầm.

‘’Sao?’’

‘’À không có gì.’’

‘’Nhưng theo tôi thấy cô là bị Sonoko lừa rồi.’’_Shinichi bật cười.

‘’Sao anh biết?’'

‘’Hóa ra cô cũng biết mình bị lừa à?’’

‘’Mặc kệ tôi.’’_Cô bắt đầu cảm thấy không vui._’’Mà sao anh lại đưa tôi về?’’

‘’Shiho với anh ta đã từng nghiên cứu chung vài đề tài, cô ấy nói có chuyện muốn thảo luận với anh ta một chút. Sao cô muốn anh ta đưa về à?’’

‘’Không nói chuyện với anh nữa.’’

‘’Ngày mai 8h, bù lại bữa hẹn cho hôm nay.’’

‘’Ngày mai tôi phải đi làm.’’

‘’Ngày mai không phải cô được nghỉ đông sao?’’_Shinichi nhướn mày.

‘’Biết rồi, mai tôi đi là được chứ gì.’’

Tài sản cá nhân
Xem tài sản của Angel99
Tài sản
Tài sản:
Chữ ký của Angel99

(Long fic) Love again I_icon_minitime

AboutSponsored content Người này hiện đang:
Chức vụ:

Tiện ích
(Long fic) Love again Icon4(Long fic) Love again Icon5(Long fic) Love again Icon6(Long fic) Love again Icon7

Cấp bậc

Thông Tin Cá Nhân

Bài gửiTiêu đề: Re: (Long fic) Love again


Tài sản cá nhân
Xem tài sản của Sponsored content
Chữ ký của Sponsored content

(Long fic) Love again

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang
Trang 1 trong tổng số 2 trangChuyển đến trang : 1, 2  Next
Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
(¯`•¸·´¯) Ran Mori Fan Club (¯`·¸•´¯) :: ♥Thư viện thành phố♥ :: Biệt thự nhà Sonoko :: DC Fanfiction :: :.:Sưu tầm:.:-
Đăng Nhập NhanhThanks for viewing Teen Bình Dương ^_^!
.:Đăng kí:. | .: Quên mật khẩu :.